
Tôi có các mối quan hệ tương đối rộng trong cộng đồng Nhân Quả, Thiền Định … đương nhiên, họ không chỉ theo Phật giáo mà có rất nhiều nhiểu tôn giáo khác. Tôi cũng may mắn được họ chia sẻ nhiều về đạo lý của giáo phái họ. Rất hay, ý nghĩa. Tuy nhiên, ở góc đọ tiếp nhận thêm thông tin cho Tâm mình thôi.
Một hôm, tôi tham gia vào dự án của một người bạn. Người bạn này theo một tôn giáo khác. Hằng ngày mỗi sáng, trước khi vào làm việc thì mọi người thường đọc những câu niệm, “mong cho đấng tối cao, vũ trụ giúp đỡ …” Tôi thì không tham gia, bạn tôi tỏ ý không hài lòng vì nghĩ rằng tôi không tôn trọng tôn giáo của họ. Thực tế thì không phải, tôi chẳng hề có một chút suy nghĩ hay thái độ gì tỏ vẻ không tôn trọng. Tôi chỉ biết, sâu thẳm trong tâm mình, chỉ một con đường Phật giáo mà đi thôi.
Tôi chọn đi trên con đường Phật pháp là bởi tôi nhận ra trên con đường đó có một vị bậc Giác Ngộ để tôi có thể noi gương theo, học tập, rèn luyện phát triển đạo đức, trí tuệ và nghị lực bản thân mình. Chứ tôi chưa bao giờ mong cầu một sự cứu rỗi, che chở, ban ơn nào từ ngài cả !
Mô Bụt ___()___
– Thiện Minh
P/s: kể từ đó cũng ít đi chùa hơn 🙂
