Khi mà Ai cũng đòi Chiến Thắng

16/1/2026

Có những con đường trong đời không hẳn dành cho mình. Nhưng vì hoàn cảnh, vì trách nhiệm, vì mấy lựa chọn đã lỡ đưa ra, tôi vẫn phải bước vô mà đi tiếp.

Đi rồi thì có một giai đoạn tôi cũng như bao người: lúc nào cũng nghĩ phải thắng, phải thành công, phải nhanh hơn người ta. Chính cái khát khao đó làm cuộc chơi thành ra khắc nghiệt, rồi chuyển qua áp lực, rồi tiêu cực hồi nào không hay.

Trên đường đó tôi ăn không ít tổn thương. Có lúc kiệt sức, có lúc lạc hướng, có lúc thấy mình tụt lại. Hồi đó tôi tưởng là thất bại. Sau mới hiểu, phần lớn là vì tôi đang ráng chơi một cuộc chơi không hợp với nhịp sống của chính mình.

Rồi tôi chậm lại. Không phải bỏ cuộc, mà vì muốn sống khác đi. Bước chậm hơn, chắc hơn, ngó quanh nhiều hơn. Tôi tập tận hưởng cái đang có trước mắt, để ý mấy thứ nhỏ nhỏ mà trước giờ toàn bỏ qua.

Đi vậy tôi thấy nhiều người bị tổn thương. Người kiệt sức, người lạc hướng, người bị bỏ lại. Tôi thấy hình bóng mình hồi trước trong đó. Có người còn phải dừng cuộc chơi rất sớm.

Cái khác ở tôi là tôi đã đổi câu hỏi trong đầu. Thay vì “làm sao để tôi thắng cuộc này”, tôi hỏi “tôi nên chơi cuộc này kiểu gì đây?” Từ lúc đổi câu hỏi, đường đi cũng nhẹ hơn. Tôi lì hơn để qua mấy ổ gà, vững hơn để đón vô thường.

Rồi tôi nhận ra: nhiều khi giá trị của cuộc sống không nằm ở chỗ mình đứng đâu lúc kết thúc, mà ở cách mình đã đi qua con đường đó. Nếu con đường đang đi thấy không hợp, thử chọn lại.

Bạn đang làm việc gì, hay đang đi trên con đường nào?

– Thiện Minh

P/s: ảnh từ hồi xuyên Việt theo đường ven biển.


Bài viết liên quan