Mây ngược xuôi qua trời, nhặt hết từng hạt nước nhỏ li ti, khi nặng, mây buông mưa xuống một lần cho nhẹ.
Sông lang thang phiêu bạt khắp nơi, gom hết từng dòng nước nhỏ, đến khi sâu rộng, sông bình thản hòa mình vào đại dương.
Con người bôn ba cả đời, mỗi ngày không ngừng nhặt hết những thấy nghe vui buồn chốn nhân gian cất vào lòng, khi lòng nặng lại không biết cách làm sao để buông xuống…
(Vô Thường)
– Thiện Minh
