Để rồi hao mòn tinh thần của hiện tại.
Con người thường tự làm mình mệt.
Vì nghĩ quá xa.
Lo quá nhiều.
Sợ quá sớm.
Cứ ngồi tưởng tượng ra những điều chưa xảy ra.
Rồi tự làm lòng mình bất an.
Nhưng bạn hãy nhớ một điều.
Thuyền đến đầu cầu.
Ắt sẽ thẳng.
Việc khó mấy.
Rồi cũng sẽ có cách giải quyết.
Không có cánh cửa nào đóng lại.
Mà không mở ra một lối đi khác.
Bình tĩnh nghĩ lại mà xem.
Bao nhiêu chuyện trước đây.
Bạn từng nghĩ là long trời lở đất.
Bạn từng sợ đến mức mất ngủ.
Bạn từng lo đến mức nghẹt thở.
Vậy mà rồi.
Tất cả cũng qua hết rồi đó thôi.
Trời có sập đâu.
Cuộc sống vẫn tiếp tục.
Bạn vẫn đang đứng đây.
Vẫn đang thở.
Vẫn đang sống.
Nỗi sợ của hôm qua.
Hóa ra chỉ là chuyện nhỏ của hôm nay.
Áp lực tưởng chừng không chịu nổi.
Cuối cùng cũng được giải quyết.
Và những điều bạn từng lo lắng nhất.
Hóa ra chẳng đáng sợ như bạn tưởng tượng.
Tương lai là chuyện của ngày mai.
Còn bình yên là chuyện của hôm nay.
Nếu cứ để nỗi sợ chưa xảy ra làm bạn kiệt sức.
Bạn sẽ đánh mất những điều đẹp đẽ nhất của hiện tại.
Thời gian không quay lại.
Thanh xuân không trở lại.
Và tâm bình an cũng không tự đến.
Hãy học cách thả lỏng một chút.
Bước chậm một chút.
Tin tưởng một chút.
Rồi mọi thứ sẽ vào đúng vị trí của nó.
Không ai đoán được ngày mai.
Nhưng ai cũng có thể lựa chọn cách sống hôm nay.
Hãy chọn sự bình tĩnh.
Chọn sự sáng suốt.
Chọn sự nhẹ nhàng.
Vì sau cùng.
Tương lai được xây từ chính những khoảnh khắc bình an của hiện tại.
