Sai thì cũng đã sai rồi.
Đừng mãi sống trong hối hận dai dẳng.
Đừng lúc nào cũng nói rằng giá mà hồi đó.
Hồi đó, mình còn non nớt.
Hồi đó, mình ít trải nghiệm.
Đứng trước bất kỳ lựa chọn nào.
Con người đều mơ hồ và loay hoay.
Không ai có đủ trí tuệ của hiện tại để áp lên quá khứ.
Ai mà chưa từng chọn sai.
Ai mà chưa từng vấp ngã.
Thậm chí, nếu cho bạn quay trở lại.
Bạn có tin không.
Bạn vẫn sẽ lựa chọn đúng y như thế.
Vì ở thời điểm đó.
Bạn chỉ có từng ấy hiểu biết, từng ấy kinh nghiệm, từng ấy cảm xúc.
Vậy nên, đừng mãi tô hồng con đường mình không chọn.
Đừng nghĩ rằng giá như mình đi lối khác thì đã tốt hơn.
Bởi vì con đường nào rồi cũng có gập ghềnh riêng.
Chọn hướng nào cũng có thử thách của hướng đó.
Bạn chỉ không nhìn thấy khó khăn của lối rẽ mà bạn chưa từng đi thôi.
Không có bước chân nào là vô nghĩa.
Không có quyết định nào là lãng phí.
Đúng hay sai, tất cả đều được tính vào hành trình trưởng thành của bạn.
Mỗi lựa chọn, dù tốt hay tệ.
Đều đẩy bạn tiến lên một chút.
Và con đường bạn đang đi bây giờ.
Chính là con đường tốt nhất dành cho bạn ở thời điểm này.
Nó có thể chưa bằng phẳng.
Có thể còn lổn nhổn đá sỏi.
Nhưng nó là con đường thật.
Con đường của bạn.
Không phải của bất kỳ ai khác.
Mắt được sinh ra để nhìn về phía trước.
Không phải để ngoái lại phía sau quá nhiều.
Quá khứ là bài học.
Hiện tại là hành trình.
Tương lai mới là nơi ta đang hướng đến.
Vì vậy, hãy tha thứ cho những lựa chọn cũ.
Hãy biết ơn chính mình vì đã dám quyết định.
Dám bước đi.
Dám sống thật với cảm xúc của bản thân lúc đó.
Điều duy nhất bạn cần làm bây giờ.
Là tiếp tục tiến lên.
Không so sánh.
Không trách móc.
Không dằn vặt.
Vững vàng đi tiếp trên con đường của chính mình.
