Chúng ta đều là những người bình thường.
Sống tốt là được.
Ý nghĩa lớn nhất của cuộc sống.
Không nằm ở việc ta sở hữu bao nhiêu.
Cũng không nằm ở việc ta hơn kém ai.
Mà nằm ở chỗ.
Ta có bình yên hay không.
Ta có biết đủ hay không.
Ai cũng đang trải qua những ngày giống nhau.
Cũng đi làm.
Cũng mệt mỏi.
Cũng lo toan cơm áo gạo tiền.
Cũng có những đêm trằn trọc.
Cũng có những sáng phải tự nhủ rằng cố lên.
Không ai hoàn hảo.
Không ai siêu nhân.
Chúng ta chỉ là những con người bình thường.
Đang cố gắng sống cho trọn một đời.
Và thật ra.
Cuộc đời không có khái niệm hạnh phúc hay không hạnh phúc.
Mà chỉ có biết đủ hay không biết đủ mà thôi.
Khi ta biết đủ.
Mọi thứ đều trở nên nhẹ nhàng.
Khi ta biết đủ.
Ta không còn chạy theo người khác.
Không còn so sánh bản thân.
Không còn cảm thấy mình thiếu thốn.
Biết đủ.
Không có nghĩa là dừng lại.
Biết đủ.
Là biết trân trọng những gì mình có.
Biết rằng cuộc sống này.
Dù chưa hoàn hảo.
Nhưng vẫn đáng sống.
Chỉ cần ta còn khỏe mạnh.
Còn được ở cạnh những người mình thương.
Còn được làm việc mình thích.
Còn được cười mỗi ngày.
Thế đã là may mắn hơn rất nhiều người rồi.
Sống tốt.
Không phải là sống thật lớn lao.
Mà là sống thật bình yên.
Sống đúng với nhịp của mình.
Không ép bản thân phải xuất sắc mọi lúc.
Không chạy theo tiêu chuẩn của bất kỳ ai.
Chúng ta không nhất thiết phải trở thành phiên bản xuất sắc nhất.
Chỉ cần trở thành phiên bản bình an nhất của chính mình.
Thế đã là đủ đẹp rồi.
Cuộc đời vốn ngắn.
Không cần phải quá áp lực.
Không cần phải chứng minh.
Không cần phải hào nhoáng.
Chỉ cần sống tốt.
Sống tử tế.
Và sống thật với trái tim mình.
