Về việc đưa ra lời khuyên:
Hãy nhìn những cái cây dọc bờ sông kia; chỉ là những cái cây làm những cái cây, không hối tiếc gì về nơi chúng mọc – hay lý do tại sao. Chúng có hỏi ý kiến ánh nắng và cơn mưa khi nào thì nở hoa không? Hay là chúng chỉ việc nở hoa? Giả dụ bạn là một trong những cái cây ấy – mà Bản thể bạn là bao gồm mọi cái cây trong vũ trụ này – thì bạn có đi hỏi mặt trời, cơn mưa, gió và những con chim đang đập cánh trong gió khi nào nên ra hoa không? Tôi không nghĩ vậy; nhưng cứ cho rằng bạn đã hỏi, và cơn mưa bảo bạn ra hoa vào ngày 27 tháng 3, còn ánh nắng lại bảo bạn nên ra hoa vào mùng 10 tháng 4, trong khi con gió và đám chim nhỏ ở đó lại kêu bạn đừng có ra hoa làm gì. Vậy thì bạn sẽ phải làm sao? Sẽ rối beng nếu theo tất cả những lời khuyên tới từ bên ngoài mà bạn được trao cho, phải vậy không?
Giờ thì đảo ngược lại. Bạn có đi bảo con gió khi nào thì thổi và bảo những bông hoa khi nào thì nở không? Bạn có bảo những chiếc lá khi nào thì nên rời khỏi cành không? Bạn có bảo chiếc lá rơi chập chờn xuống đất nên chọn bên nào của con đường để buông mình không? Tất nhiên là không rồi.
Điều kỳ lạ là, dù chúng ta không đưa ra hay tuân theo những lời khuyên như thế, ấy vậy mà tại sao chúng ta vẫn luôn luôn làm thế (đi khuyên nhủ người khác và muốn nhận lời khuyên từ người khác ?
– Đỗ Quốc Tuấn dịch

