Vị Tổng giám đốc gọi hắn lên và hỏi chuyện:
– Tôi thấy cậu cũng đứng đắn, chững chạc và rạch ròi. Vậy sao trong công ty vẫn có lời ra tiếng vào, dị nghị đàm tếu?
Hắn trả lời:
– Thưa anh, trời nắng hạn cả tuần nay, đang trưa nắng gắt bỗng đổ trận mưa rào, người nông dân thì mừng rỡ ra mặt vì ruộng đất thoát khỏi hạn hán, kẻ làm nghề rửa xe hớn hở cười nói vì khách rửa xe đông, nhưng những người đang trên đường thì lại ghét cay ghét đắng vì đường bẩn và bị mưa ướt người.
Trăng mùa thu sáng vằng vặc như gương treo trên bầu trời đêm, hàng thi nhân vui mừng gặp dịp thưởng du ngâm vịnh, nhưng bọn đạo chích lại ghét vì ánh trăng quá sáng tỏ.
Trời đất kia vốn vô tư không thiên vị, mà cơn nắng mưa thời tiết vẫn bị thế gian trách hận ghét thương. Còn bản thân em cũng đâu phải một người vẹn toàn thì làm sao tránh khỏi tiếng chê bai chỉ trích.
Cho nên em nghĩ rằng: Đối với tiếng thị phi trong thế gian nên bình tâm suy xét, đừng nên vội tin nghe. Cấp trên nghe lời thị phi thì nhân viên bị hại. Cha mẹ tin nghe lời thị phi thì con cái bị ruồng bỏ. Vợ chồng tin nghe lời thị phi thì gia đình ly tán.
***
Cho nên cứ an nhiên mà sống thôi!
Author Archives → Chuong.vn
Kỷ niệm Đà Lạt 2018 cùng thầy – Giáo sư Đinh Xuân Bá
Thật ấm cúng, hạnh phúc khi được gặp thầy nơi đây. Không khí lạnh lẽo đều bị đánh bật khi nhận được cái ôm, cái nắm tay của thầy. Từng lời hỏi han, động viên xuất phát từ tấm lòng như của người cha gửi đến đứa con xa nhà.
Cậu học trò của thầy có vẻ “hư hỏng” quá, thích sống cuộc sống trải nghiệm, ngao du thiên hạ … hỏng còn qua ăn cơm, trò chuyện, xem đá bóng cùng thầy thường xuyên như ở Sài Gòn.
Mấy ai trong cuộc đời này có thể tìm được người thầy tuyệt vời như thế chứ!
– Thiện Minh
Người trong “hộp”
Đời người ai cũng mong muốn mình có một cái hộp. Có người có cái hộp hàng ngàn mét vuông nhưng cũng có người có chỉ vài mét vuông. Trong cái hộp to thì họ chia thành nhiều hộp nhỏ, hộp để ăn, hộp để ngủ, hộp để đi vệ sinh, hộp để tiếp khách, để giữ xe …
Sáng họ đi đến chỗ làm cũng trong một cái hộp. Người có điều kiện thì ở trong cái hộp thoải mái, tiện nghi, có tài xế hộp riêng. Người khác thì cùng nhau chen chúc trong một cái hộp 40 chỗ, người đứng, kẻ ngồi, đi học, đi làm, di chuyển …
Đến chỗ làm cũng được làm trong một cái hộp. Công ty lớn thì chiếc hộp hàng ngàn mét vuông, công ty nhỏ cũng vài chục mét vuông. Tương tự vậy đối với đi học, cái hộp của trường cũng quy mô không kém.
Đi tiếp khách, gặp gỡ bạn bè, giao lưu … cũng hẹn nhau ở trong cái hộp. Được trang trí hoa văn, nghệ thuật, âm nhạc, đầy đủ tiện nghi.
Kết thúc một ngày, vẫn lại dùng một cái hộp để di chuyển về cái hộp nhà. Tiếp tục ăn uống, sinh hoạt … trong một cái hộp tư gia.
… lặp đi lặp lại, lặp đi lặp lại…
Cho đến cuối đời, tất cả ai cũng có cho mình một cái hộp 2 mét vuông. Kết thúc cuộc đời trong cái hộp… và họ gọi đó là Cuộc Sống ?
Đúng là vớ vẩn vừa thôi cái bọn tham sân si kia !
– Thiện Minh
Với CÁI THẤY, CÁI BIẾT nào mà Chương có thể chơi được piano ?
Hihi … ngoài piano ra thì mình cũng có thể thổi sáo, đánh trống và thuần thục nhất là guitar. Chắc chắn 100% không phải tài năng bẩm sinh hay năng khiếu gì cả. Tất cả đều là một phần của quá trình “Chiến Thắng Con Quỷ” bên trong mình.
Mặc dù mình đã xác định đi trên con đường cống hiến, tạo ra giá trị cho xã hội, giúp đỡ và truyền động lực cho người khác. Tuy nhiên, đôi lúc vẫn tồn tại những cảm xúc tiêu cực ùa về. Khi năng lực quan sát, thấu hiểu tiến trình tự nhiên của thân và tâm không đủ thì mình đã tự tìm đến nghệ thuật, âm nhạc để giao tiếp với bản thân nhiều hơn, gia tăng năng lực của chính mình.
Cái giây phút mà mình chơi được piano bài “forever” cũng chính là lúc mình đứng mấp mõm ở ranh giới của sự sống và tự vẫn. Áp lực công việc, các vấn đề của xã hội và mâu thuẫn nội tâm tấn công mình cùng một lúc. Các bạn bè mình, các bậc thầy về tâm linh, tâm lý trị liệu nổi tiếng cũng không hỗ trợ được mình. Nhưng rồi mọi thứ đều thay đổi khi đôi tay của mình nhảy trên các phím đàn, những lời hát được ngân lên. Mình luôn biết rằng cái giọng ấy được đánh giá là không hay. Tuy nhiên, chẳng có lời nói, câu ca nào có thể hiểu thấu lòng mình hơn thế.
Kể từ đó, mình không còn cô độc trong thế giới nội tâm của chính mình.
Hạnh phúc, bình an và tự tại!
– Thiện Minh
Cuộc sống viên mãn
Tôi đang mãn nguyện với cuộc sống hiện tại. Tôi tin rằng đó là một phước báu lớn hơn cả sự giàu sang phú quý. Khi nhận ra điều đó, tôi không cần đòi hỏi thêm điều gì nữa.
Nền tảng cơ bản của những điều đó chính là hiểu chính mình, tìm hiểu về tinh thần, tâm linh. Và phương pháp thì chỉ có một, đó chính là Quan Sát Tâm. Người bạn thân luôn đồng hành cùng ta chính là Hơi Thở.
Thư giãn, thả lỏng mỗi khi có sự hay biết !
– Thiện Minh
Nơi HẠNH PHÚC nhất thế gian !
TÀI SẢN MÀ CHA MẸ ĐỂ LẠI CHO TÔI
2 – Ngân hàng ĐẠO ĐỨC
3 – Ngân hàng NGHỊ LỰC









