Ước mơ bình yên

“Dù giữa phố thị xôn xao hay giữa núi rừng tĩnh lặng, giữa cao nguyên bạt ngàn hay nơi hải đảo xa xôi; bất kỳ nơi nào có kẻ Mang Trong Mình Trái Tim Tinh Khiết Như Giọt Nước Đầu Nguồn sinh sống, ở đó luôn đầy những cảnh tượng bình yên”.
Rồi ai cũng có đôi lần, thực lòng, chỉ còn muốn những buổi sớm mai bình yên như cỏ dại, không muốn làm tổn thương đến người nào nữa.
Bước chân nhẹ. 
Bàn tay ấm.
Ánh mắt hiền.
Trái tim bình yên.
Nhưng ai cũng có những ngày phải gói ghém ước mơ bình yên đó lại, cất thật sâu vào trong lòng, để đi qua phố chợ xôn xao, như lũ cỏ dại cuối mùa vùi những hạt giống vào đất chờ mưa.
Có người đánh rơi mất ước mơ trong trẻo ngày xưa của mình, thành người phố chợ đua tranh.
Như người đi trong sương, nghe vai lạnh, giật mình, ướt áo.
Áo ướt lúc nào không hay, thành người đua tranh lúc nào chẳng biết.
Nên đôi khi, người chúng ta nhớ nhất lại là chính mình trong trẻo của ngày xưa, ngày còn chưa đi qua phố chợ.
Nhưng, luôn có người đi qua cuộc sống như cơn mưa, đủ sức thuyết phục được những hạt giống đã khô vùi sâu trong mớ ngổn ngang đua tranh thức dậy nảy mầm.
Có người đủ sức thuyết phục được người khác tin rằng, dù tâm hồn rách nát thế nào, họ vẫn có thể làm một người tử tế; dù có quay cuồng trong bao nhiêu giông gió, một ngày lòng họ cũng có thể bình yên.
Có người mà ánh mắt, nụ cười của họ đủ sức thuyết phục chúng ta bỏ qua những đua tranh để lại hiền như giọt nước nơi đầu nguồn.
Có bình yên đủ vững chãi để cho những bình yên khác tựa vào lớn lên…
– Vô Thường

V/v Chữa Lành

Chúng ta đã được dạy để nghĩ về ‘chữa lành' như là sự xóa bỏ đi những triệu chứng, làm lắng xuống đổ vỡ, tê liệt đi những hỗn loạn và quay trở lại cái ‘bình thường'.
Nhưng có lúc chúng ta không còn bất kỳ hứng thú nào quay trở về ‘bình thường'. ‘Bình thường' là nhà ngục, chẳng phải là giải pháp.
Đôi khi những năng lượng mạnh mẽ chỉ là cần được cuồng nộ trong ta. Đôi khi trái tim chúng ta cần được nứt vỡ toang ra, để tạo chỗ cho nhiều tình yêu thương hơn. Đôi khi những giấc mơ cần chết đi, những kế hoạch cần sụp đổ, rối bời và những hoài nghi cần cháy lên, trạng thái hiện thời cần rơi rụng. Đôi khi tất cả những ý tưởng quý giá của chúng ta về sự sống, về tâm linh và ngay cả “sự giác ngộ” cũng cần phải tiêu tan. Đôi khi thậm chí chúng ta còn cần phải buông bỏ khát khao chữa lành bấy lâu của chúng ta nữa.
Khi chúng ta quay về phía khoảnh khắc hiện tại, dù cơn bão cuồng nộ trong ta có mạnh tới cỡ nào, thì với một tinh thần ham hiểu biết, hòa nhã và thành thực, có thể chúng ta sẽ chỉ khám khá ra những quà tặng không ngờ tới. Khi chúng ta thôi chắn lối, khi chúng ta thôi cố gắng để sửa chữa bản thân hay để được người khác sửa chữa, thì có lẽ sự chữa lành thực sự mới có thể thực sự bắt đầu – sự tái khám phá của vẹn nguyên, ngay tại nơi chúng ta đang đứng.
– Jeff Foster

Bí quyết Bình An – Tự Tại

Con người luôn sống trong lo lắng bất an mà chẳng hiểu tại sao. Nhiều người còn chẳng nhận ra mình đang lo lắng bất an.
Người ta cứ sống theo những khuôn mẫu, những lề thói đã cũ, những thói quen được di truyền qua nhiều thế hệ. Mà chẳng nhận ra rằng đâu là việc chính của mình, đâu là việc của người và đâu là việc của trời.
Mọi người thường chỉ thích xen vào chuyện người khác, thích bàn tán về chuyện của người khác. Rồi than vãn về thời tiết, về giông bão, về thiên tai…Mà chẳng quay trở lại với chính mình, chăm sóc chính mình, học hỏi cho chính mình.
Trên đời có ba loại việc chính:
Thứ nhất: việc của bản thân. Ví dụ như hôm nay nên làm gì, ăn uống ra sao, cần giúp đỡ những ai, nên vui hay buồn… đều do bản thân quyết định
Thứ hai: việc của người khác. Đại khái như anh nọ lười làm ăn, chị kia kết hôn không hạnh phúc, bà này giựt chồng bà kia, tôi giúp đỡ mà họ không cảm kích… là do người khác làm chủ.
Thứ ba: việc của Trời đất. Tiêu biểu như chuyện mưa gió sấm chớp, thiên tai, dịch bệnh… là những việc vượt ra ngoài khả năng của con người.
Chúng ta muộn phiền phần lớn là do thích quản chuyện người khác và lo lắng thái quá những vấn đề của ông trời, việc bản thân thì lại quên béng đi mất.
Muốn bình an tự tại, đơn giản, việc của người khác thì để người khác lo, việc của ông trời thì để ông trời lo, còn việc của mình thì lo mà giải quyết điii.
Mỗi khi thấy phiền não bất an, hãy suy xét: rốt cuộc đây là việc của ai? Bạn sẽ biết cách tháo gỡ!

– Thiện Minh

SỰ CAM KẾT NƠI SÂU THẲM HƠN NHIỀU CỦA TÌNH YÊU

Chúng ta hãy đừng cam kết một tương lai ở cùng nhau nhé. Tương lai thì quá ư là không biết trước được, còn chúng ta thì lại quá là dễ thay đổi, và đã phát mệt với việc giả đò là mình biết rồi.
Những nghĩ suy và xúc cảm của chúng ta thay đổi liên hồi, chẳng thể nào kiểm soát được, giống như một đại dương tình yêu hoang dại vậy.
Những ham muốn của chúng ta đầy rồi lại khuyết; những ước mơ của chúng ta sinh diệt từng phút từng giây.
Chúng ta hãy đừng cam kết vào một hình tướng của tình yêu nhé. Biểu hiện thì luôn muôn hình vạn trạng, giống như những cơn thủy triều.
Ở đây chúng ta đâu có cần tới sự đảm bảo. Chúng ta đâu có đang kiếm tìm sự thoải mái, mà đang tìm Sự thật cơ mà.
Chúng ta hãy đưa ra một cam kết sâu sắc hơn thế; một cam kết mà không thể bị phá bỏ hay quên mất.
Là lời cam kết hiện diện. Gặp gỡ nhau trong ở-đây-và-lúc-này.
Là lời cam kết đem hết mọi phần của bản thân mình ra. Để biết và để cho bản thân mình được biết đến.
Là lời cam kết nói ra sự thực, ngay hôm nay; biết rằng sự thực ấy của chúng ta có thể sẽ thay đổi được ngày mai.
Là lời cam kết tôn trọng nghiêng mình trước nhau, ngay cả khi trái tim ta đang tan vỡ và yếu mềm.
Không hứa hẹn, chẳng cam kết điều gì.
Yêu thương cần tới lòng dũng cảm! Phải đó!
Bởi tình yêu là một thứ trường chứ không phải một hình hài. Chúng ta hãy cam kết với trường yêu ấy, nhớ tới trường yêu ấy trong mọi thời khắc những ngày sống quý giá trên Trái Đất này của chúng ta.
Trong khoảng thời gian mười năm nữa, có thể chúng ta vẫn ở bên nhau. Có thể chúng ta sẽ có con. Chúng ta có thể sống cùng nhau, hoặc sống cách xa.
Có thể chúng ta sẽ không bao giờ gặp lại nữa. Hôm nay đây có thể là ngày cuối cùng bên nhau.
Nếu thành thật, thì thực tình chúng ta chẳng hề biết; sự không biết ấy là Nhà là Quê của chúng ta đó.
Chúng ta có thể là bạn bè, là người tình hay kẻ xa lạ, hoặc là gia đình của nhau, chúng ta cũng có thể giữ ở trạng thái không định nghĩa, vượt lên trên mọi mô tả, tình yêu của chúng ta chẳng thể tóm gọn trong hạn biên của từ ngữ.
Ở đây nơi rìa mép của sự biết, trên lằn vạch từng có lúc phân chia cái tỉnh táo với cái điên khùng, cái hồ nghi với cái chắc chắn, chúng ta chơi, chúng ta nhảy, chúng ta thưởng trà, chúng ta chạm, và khóc, và cười, và hòa vào nhau.
Chúng ta hy sinh đi sự thoải mái và sự đoán định trước tương lai. Nhưng cái chúng ta có lại được thì thật tuyệt vời: Cảm giác đang được sống đến ngợp người này. Không còn tê bì trước những điều huyền diệu của tình yêu thương nữa, trước những huyền bí của cơ thể chúng ta nữa.
Có lẽ là sẽ có một chút cảm giác non nớt. Một chút run rẩy. Có thể còn một chút mất phương hướng nữa, nhưng có lẽ đấy là cái giá của việc được hoàn toàn tự do.
Có thể là một phần xưa cũ trong chúng ta vẫn đi tìm một người mẹ hay một người cha, cái Nhân dạng Nhiệm màu mà sẽ không bao giờ rời bỏ chúng ta, sẽ luôn luôn ở đó, mang đi hết nỗi cô đơn bị nén chặt trong lòng đó. Hãy yêu cả cái phần đang sợ hãi ấy; nghiêng mình trước cái phần ấy luôn, nhưng không còn để nó điều khiển mình nữa.
Và người ta sẽ hỏi:
Thế tương lai của các người sẽ ra sao?
Điều gì sẽ xảy ra nếu như các người có con cái?
Thế các người sẽ phải định nghĩa bản thân thế quái nào đây?
Tại sao các người lại sợ sự cam kết đến thế?
Tại sao các người lại phải chạy trốn sự đảm bảo? Sự thoải mái? Tương lai?
Họ sẽ nói rằng các người điên rồi, hoặc các người chẳng hiểu gì hết về tình yêu, hoặc rằng các người mất trí rồi, hay là các người là kẻ không biết yêu thương và là kẻ ích kỷ, còn ta sẽ mỉm cười, và thấu hiểu nỗi sợ của họ, bởi nỗi sợ ấy của họ đã từng có lúc là nỗi sợ của ta, và ta lúc này chẳng thể nào từ bỏ con đường của mình.
Và chẳng một ai phải đi cùng ta hết. Không bao giờ.
Tới một lúc nào đó, chỉ còn Sự Thật mới đem lại thỏa mãn. Một Sự thật sống động, làm mới bản thân nó mỗi khoảnh khắc một – Sự thật hoang dại của một trái tim mở toang.
Khi Tình yêu và Sự Thật là Một, khi sự Cam Kết cắm rễ sâu trong từng hơi thở, thì cuối cùng chúng ta đã có thể nhìn nhau mà không còn uất hận, và tan vào những buổi hoàng hôn sầu muộn nhất, chìm vào niềm vui sướng thẳm sâu nhất.
Bước đi một mình, cùng nhau, một mình.
– Đỗ Quốc Tuấn dịch (https://www.facebook.com/kiuti.di/posts/1875737192447026)

– Thiện Minh

Chỉ một con đường …


Tôi có các mối quan hệ tương đối rộng trong cộng đồng Nhân Quả, Thiền Định … đương nhiên, họ không chỉ theo Phật giáo mà có rất nhiều nhiểu tôn giáo khác. Tôi cũng may mắn được họ chia sẻ nhiều về đạo lý của giáo phái họ. Rất hay, ý nghĩa. Tuy nhiên, ở góc đọ tiếp nhận thêm thông tin cho Tâm mình thôi.

Một hôm, tôi tham gia vào dự án của một người bạn. Người bạn này theo một tôn giáo khác. Hằng ngày mỗi sáng, trước khi vào làm việc thì mọi người thường đọc những câu niệm, “mong cho đấng tối cao, vũ trụ giúp đỡ …” Tôi thì không tham gia, bạn tôi tỏ ý không hài lòng vì nghĩ rằng tôi không tôn trọng tôn giáo của họ. Thực tế thì không phải, tôi chẳng hề có một chút suy nghĩ hay thái độ gì tỏ vẻ không tôn trọng. Tôi chỉ biết, sâu thẳm trong tâm mình, chỉ một con đường Phật giáo mà đi thôi.

Tôi chọn đi trên con đường Phật pháp là bởi tôi nhận ra trên con đường đó có một vị bậc Giác Ngộ để tôi có thể noi gương theo, học tập, rèn luyện phát triển đạo đức, trí tuệ và nghị lực bản thân mình. Chứ tôi chưa bao giờ mong cầu một sự cứu rỗi, che chở, ban ơn nào từ ngài cả !

Mô Bụt ___()___

– Thiện Minh

P/s: kể từ đó cũng ít đi chùa hơn 🙂

Tuổi hồng thơ ngây

Đây là bài đầu tiên mà mình chơi khi biết đánh guitar.
Lần đầu nghe được khi mới bước qua cái tuổi 16 nắng gió. Cái tuổi được mẹ thương yêu, chăm sóc, dọn cho một cái phòng ở riêng trên gác mái. Cái tuổi bồi hồi, cảm xúc, tình yêu học trò, hồn nhiên, vui tươi …
Mãi những năm về sau, khi nghe lại, tôi vẫn nhớ về những kỷ niệm đẹp. Nhớ về cô bạn tên Phương trong buổi sinh hoạt tình nguyện – mùa hè xanh năm đó. Nhớ những đêm ngoại thành, trống trải khi xa nhà…
Và lúc nào, ngoài hiên cũng có mưa rơi !

– Thiện Minh 

 🙂

Người thực sự trưởng thành

Trong bộ phim Nếp gấp thời gian, cậu bé bốn tuổi hỏi: “Cô và chú ấy là người yêu của nhau à?”
Và cô tiên tên LÀ GÌ ( What ) đã trả lời: “Khi sống đến mấy ngàn năm tuổi, chúng tôi không còn dán mác lên mọi thứ nữa!”
Tương tự câu trả lời đó, người thực sự trưởng thành rồi sẽ không còn dán mác đóng nhãn gọi tên mọi thứ, kể cả mối quan hệ!
Chính vì không dán mác, đóng nhãn, gọi tên … Chính vì nhìn mọi thứ “như nó đang là …” nên chẳng còn dính mắc nữa! Không dính mắc thì tự do thật sự! 🙂
Ngày mới an vui !

– Thiện Minh

Bỏ hết công ăn việc làm để “Tu” – Sai quá sai

Gần đây mình gặp khá nhiều trường hợp bạn bè có khuynh hướng bỏ hết tất cả, bỏ hết công ăn việc làm để tu, để thiền hoặc gần như dành hết mọi nguồn lực hiện tại cho những hoạt động thuộc về thực hành tâm linh… với một niềm tin sắt đá (hoặc bị nhồi sọ) rằng: “chỉ cần thiền thôi, chỉ cần khởi ý nguyện vũ trụ sẽ đong đầy cuộc sống hoặc hiện thực hoá mọi ước mơ…”

Rèn luyện, tu sửa, thiền định… đều là những phương pháp phát triển bản thân, thực hành điều này hoàn toàn không sai, nhưng chúng ta cần có một nhận thức hợp lý hơn cho từng trường hợp cụ thể hoặc điều kiện của bản thân.
Giả sử con em của bạn không không động tay động chân gì cả mà cả ngày chỉ biết nhè mồm ra kêu gào, xin xỏ thì tôi tin rằng bạn cũng không thể bảo bọc mãi được dù rằng bạn rất thương yêu người kia, đó chỉ là sự khôn ngoan của loài người và hiển nhiên với sự minh triết tuyệt hảo các bậc giác ngộ, các vị thầy tâm linh lẽ nào lại mê muội và dung túng cho một quan niệm sống thiếu hợp lý?
Mỗi người chúng ta đều có nhiều điều kiện để thực hành tâm linh ngay trong đời sống hàng ngày của bản thân mà không cần buông bỏ, nếu làm sếp, hãy làm một người sếp tốt, cư xử với thuộc cấp, với khách hàng dựa trên hệ quy chiều của lòng biết ơn, yêu thương và công bằng, điều này sẽ là tấm gương, là động lực để dẫn dắt tập thể ấy hướng đến những điều tích cực và tốt đẹp hơn… tương tự, ở vai trò nào trong gia đình, trong tập thể, trong xã hội nếu chúng ta sử dụng hệ quy chiếu yêu thương, biết ơn, công bằng và tinh thần phụng sự thì chúng ta đã làm được rất nhiều điều cho bản thân và tha nhân, cần chi phải bỏ hết mọi thứ?
Hay cũng có quan điểm rằng, tôi chỉ làm, chỉ kinh doanh những gì liên quan đến tu tập, đến thiền mà thôi, những thứ khác không thể làm được… xin thưa rằng, chúng ta có thể thiền mọi lúc, mọi nơi thì sao cần phải có quá nhiều quy tắc như thế? Và càng không nhất thiết phải giống, hay là bản sao của một ai đó.
Khi ai đó bỏ hết công ăn việc làm, nguồn thu để đi theo con đường tu tập thì ngay cả bản thân người đó còn chưa đảm bảo được cho cuộc sống của chính mình thì làm sao có thể yên tâm phát triển bản thân huống chi có thể hỗ trợ người khác?
Cần hiểu rõ hoàn cảnh cá nhân để có hướng đi hợp lý, đừng vì phong trào hay xúi bảo của một ai đó (bởi hoàn cảnh, điều kiện của họ và ta chưa chắc giống nhau) tiền bạc, của cải không xấu nhưng dùng cho việc gì? Có được bằng cách nào? Đâu là con số chúng ta mong muốn, đâu là con số chúng ta thực sự cần thiết? là những câu hỏi mà chỉ có bản thân mỗi người mới có thể trả lời để có giải pháp cho hành trình của mình.
Rèn luyện bản thân không phải là sự trốn chạy và càng không thể trở thành gánh nặng hay chỉ trông chờ vào lòng hảo tâm của người khác.
– Tran Minh Luan

Hãy luôn quan sát thân và tâm

 
 
Trên đường về bị giang hồ nhậu sỉn chặn đường kiếm chuyện, mình quay đầu xe đi hướng khác và mọi chuyện êm đềm trôi qua.
Trong khi đi, cứ tưởng rằng mình Trí Tuệ, Nghị Lực nhưng cái anh “tâm Sân” la làng lên ghê lắm, cứ đòi quay lại, hơn thua so găng với người ta không hà. Ảnh cứ lầm bầm rằng thân trai hơn 80kg, lực lưỡng, khỏe mạnh, đầu trọc (thuận lợi cho đánh đối kháng nếu đối phương chơi nắm đầu), cũng có võ … sợ gì @@ :3 keke …
Nhiều lúc, tránh được chuyện thị phi, không tốt với cuộc đời mình, tôi nghĩ một phần là do may mắn – phước báu, một phần là do hướng về Chánh Pháp, tu tập, có cái nhìn nhân quả mà nên.
 
– Thiện Minh

Keep It Short and Simple

Người đàn bà “bán dâm”

Nay đọc được câu chuyện người đàn bà bán dâm bị bêu tên giữa chợ … Chợt nhớ bài phúc âm cách đây hơn 2000 năm!
——
Chúa Giêsu lên núi Cây Dầu. Toàn dân đến cùng Người, nên Người ngồi xuống và bắt đầu giảng dạy. Lúc đó, một nhóm luật sĩ và biệt phái dẫn đến một thiếu phụ bị bắt quả tang phạm tội ngoại tình. Họ đặt nàng đứng trước mặt mọi người và hỏi Chúa Giêsu: “Thưa Thầy, thiếu phụ này bị bắt quả tang phạm tội ngoại tình, mà theo luật Môsê, hạng phụ nữ này phải bị ném đá đến chết. Còn Thầy, Thầy dạy sao?”
Chúa Giêsu nghe họ hỏi xong, Người im lặng, cúi xuống, bắt đầu lấy ngón tay viết trên đất. Đám đông lập tức lao nhao lên, họ gào thét hỏi mãi. Bấy giờ Chúa Giê Su mới đứng lên và nói : “Ai trong các ngươi chưa từng mắc lỗi lầm gì, cứ ném đá đến chết người đàn bà ngoại tình này đi.”
Khi Chúa Giê Su nói xong, đám đông bỗng hết lao nhao. Từng người, từng người một bỏ đi. Trong im lặng. Mới mấy giây trước đây, họ còn hăng máu, còn điên cuồng. Họ nghĩ họ có thể gài bẫy được Giê Su, khi họ mang đến cho Ngài, người đàn bà ngoại tình. Nếu Giê Su nói, hãy tha đi, đừng ném đá, thì làm sai lề luật, dung túng cho cái ác, cái xấu. Còn nếu Giê Su nói : hãy ném đá đến chết, thì Giê Su chẳng khác nào con người bình thường.
——
Em biết không, điều anh muốn nói với em ở đây, không phải là về Chúa Giê Su đã xử lý tình huống một cách cực kì thông minh và khéo léo, mà anh muốn nói là đám đông lần lượt DỪNG LẠI, NHÌN SÂU VÀO MÌNH, VÀ BỎ ĐI.
Có bao giờ trước khi ném đá ai đó vì lỗi lầm của họ, em kịp dừng lại, nhìn sâu vào mình, và im lặng bỏ đi, như đám đông kia.
Hay em chỉ biết lên án, phán xét, và dùng luật trong cuộc sống hằng ngày của mình.
Em vẫn có thể “dùng hình phạt” thích đáng để ngăn ngừa cái xấu và trừng trị cái ác đang diễn ra, nhưng nhiều khi để cuộc sống tốt đẹp hơn để có thể chữa lành một con người chúng ta phải dùng tình yêu thương và sự tha thứ, em ạ!
——
Thật lâu sau, Chúa Giê Su ngẩng đầu nhìn lên. Chỉ còn người đàn bà ngoại tình đứng đó và Người. Chúa Giê Su nói : Còn con, sao con không về đi. Nhớ dừng lại và đừng phạm tội nữa.
Lời Ngài nhẹ nhàng như lời của mẹ.
CÒN CON, SAO CON KHÔNG VỀ ĐI?
Con cứ bon chen ghành giật nơi chợ đời này làm gì? Con cứ tích góp của cải nơi thế gian vô thường này làm gì? Con cứ sân si nhiều trong những mối quan hệ làm gì? Con thích ném đá sát thương người khác để làm gì?
CON HÃY VỀ ĐI.
Về để được nghỉ ngơi, để được chữa lành, để được cảm nhận lại tình yêu thương lòng tha thứ của mọi người xung quanh.
——
Ngày mà làm tổn thương người khác chúng ta cũng đau là ngày chúng ta thực sự trưởng thành!
Ngày mà thấy hạnh phúc với niềm hạnh phúc của người khác là ngày chúng ta thôi làm đứa con hoang đàng thực sự trở về NHÀ!
– Vô Thường