[Phượt] Phố biển NHA TRANG

 

 
*Thời tiết:
 
Mùa du lịch từ tháng 3 đến tháng 8. Mùa này ít gió, trời trong xanh, biển êm, nước trong và ấm. Đã đi phượt thì nên tránh đi vào mùa du lịch vì đông đúc, chen chút, mệt mỏi lắm. Địa hình Nha Trang thì có núi và đảo, có những vụng khuất, nước êm, tắm rất sướng.
 
Nếu đi vào tháng 10,11 thì có mưa dầm, trời lạnh như Đà Lạt. Nước lạnh quá thì đi đầm Nha Phu tắm, biển cạn, luôn êm và nhiệt độ nước ấm. Nếu vẫn cảm thấy lạnh nữa thì nên đi tắm khoáng nóng Tháp Bà.
 
 
 
*Thông tin:
 
– Đường ven biển: Đây là con đường mới làm nên tuyệt đẹp. Từ cầu Trần Phú ra hướng bắc là đường Phạm Văn Đồng dài chừng 10km, còng mũi Kê Gà, ra quốc lộ 1 tại Lương Sơn. Nếu đi về hướng Nam từ cầu Bình Tân, chạy 21km thì đến sân bay Cam Ranh.
 
– Khu phố Tây: đường Trần Quang Khải và đường Biệt Thự – đây là nơi tập trung khách Tây Balo. Khách sạn giá cũng mềm, các của hàng, quán ăn đa quốc tịch, phần đông là khách Nga. Mà giờ hình như khách Tây đông đúc lên nhiều, nên khu phố Tây dần mở rộng ra.
 
– Chợ Đầm: chợ trung tâm thành phố, hoạt động đến 9h tối. Ai muốn mua quà lưu niệm thì nên ghé qua đây.
 
– Chợ Đêm: Nằm dọc trung tâm hội nghị số 46 Trần Phú, bán đồ lưu niệm, thủ công mỹ nghệ, khu ẩm thực, hoạt động rất nhộn nhịp. Nên thưởng thức ẩm thực tại đây.
 
 
 
*Đặc sản:
 
– Nem Ninh Hòa: mua ở các quán ăn trên đường Lãn Ông và Lê Thành Phương. Mua nem chú ý ăn kèm tương ớt là ngon hết sẩy luôn !
 


 
 
– Tôm khô, mực khô, mực tẩm, hải sâm khô, bào ngư … mua ở chợ Đầm hoặc chợ Đêm.


*Chỗ ở:
 
Lên mạng search google “phòng giá rẻ Nha Trang”. Đợt phượt Sài Gòn – Nha Trang gần nhất của mình là ngay cần Tết nguyên đán 2017. Vẫn có phòng, giá 170k, dân phượt cần chỗ nghỉ ngơi, không cần màu mè hoa lá hẹ nên mình thấy vậy là ổn, dành tiền kia đi thưởng thức cà phê, ẩm thực cho sướng.

– Thiện Minh
 
————————————
📚Này, người có đi đâu, về đâu.. 
-Vẫn luôn nhớ Chia Sẻ, Phục Vụ Cộng Đồng
-Vẫn luôn nhớ cùng đồng đội xây dựng tình huynh đệ
-Vẫn luôn nhớ soi lỗi chính mình mỗi ngày qua… 📚

Lĩnh Vực mà bạn công tác đang tạo Giá Trị gì cho xã hội này?

 
Chắc cũng đôi lần các bạn giống như tôi, nhận được các lời mời chào tham gia đầu tư chứng khoán, kiếm tiền online, tham gia mô hình này, mô hình nọ …

Tất cả các trường hợp tôi đều trả lời là “không có tiền” mà họ không tin. Có một bạn môi giới chứng khoán đầy Nghị Lực đeo bám tôi suốt 3 tháng trời. Tôi đành phải ra gặp mặt, uống cà phê và nói chuyện với cô ấy chủ đề “Chánh Kiến về đồng tiền”. Sau buổi nói chuyện đó thì chia tay vui vẻ ra về và tôi rút kinh nghiệm là ai mời gọi tôi tham gia các mô hình trên thì tôi đều “bố thí pháp” cho họ chánh kiến của đồng tiền.


Tôi thường bắt đầu bằng câu: “theo em thì lĩnh vực đó tạo ra giá trị gì cho xã hội này?”. Kết quả thường là 80% ậm ừ không trả lời được, số còn lại thuộc super sale nên có chút Trí Tuệ nhưng vẫn chưa sâu, phải nói chuyện, bàn luận tiếp mới ra vấn đề.


Nhiều người trong chúng ta vẫn còn mông lung lắm, tâm thức dao động giữa Chánh và Tà. Cần lắm ngọn đuốc để soi sáng con đường đời – Chánh Kiến. Từ đó, các bạn sẽ có thể phát triển thêm về Đạo Đức và Nghị Lực.


Bạn nào quan tâm thì hãy tham gia lớp Chánh Kiến của thầy Trần Việt Quân ở trường Tuệ Đức (tối thứ 2 hoặc thứ 6 hằng tuần, hiện cũng gần xong rồi, có lẽ tháng 7 bắt đầu lại từ bài 1, có gì mình sẽ thông tin thêm cho các bạn). Bạn hãy tìm hiểu thêm ở group facebook “Cộng Đồng Tâm Lý Ứng Dụng” nhé !


P/s: bạn nào ý kiến về Đồng Tiền thì comment dưới đây hoặc inbox, chúng ta cùng trao đổi 🙂


– Thiện Minh

Một dạng khác của “cái chết”

Khi chúng ta đẩy đứa trẻ bên trong mình – đầy nước mắt và giận dữ – ra xa, ngày càng sâu vào trong bóng tối của vô thức, cuộc sống trở nên ngày càng không thể sống nổi. Chẳng thành vấn đề cuộc sống của chúng ta trông có vẻ “tốt đẹp” thế nào ở ngoài mặt. Chẳng thành vấn đề chúng ta thành công đến đâu, có nhiều tiền đến thế nào, được người ta nhận ra nhiều ra sao, hay được bao nhiêu người yêu mến. Đến cuối cùng thì những gì chúng ta phủ nhận ở trong bản thân mình sẽ giết chết chúng ta – qua nghiện ngập, qua tự sát, hay đơn giản là qua trầm cảm, kiệt quệ và chán nản. Đấy cũng là một dạng của cái chết: một sự từ bỏ cuộc sống kéo dài, chậm chạp. Sống đấy, mà dở sống.
————————–
When we push away our inner child – with their tears and rage – deeper and deeper into the darkness of the unconscious, life becomes more and more unliveable. It doesn’t matter how ‘good’ our lives seem on the surface. It doesn’t matter how successful we are, how much money we have, how much recognition we get, how many people adore us. In the end, what we deny in ourselves will kill us – through addiction, through suicide, or simply through stress, exhaustion and boredom. That is a kind of death, too: a long, slow, giving-up on life. Living, half-alive.