
Xuyên Việt
Có những con đường trong đời không hẳn là dành cho mình. Nhưng vì hoàn cảnh, vì trách nhiệm, vì những lựa chọn đã đưa ra, tôi vẫn phải bước vào và tiếp tục đi.

Xuyên Việt
Có những con đường trong đời không hẳn là dành cho mình. Nhưng vì hoàn cảnh, vì trách nhiệm, vì những lựa chọn đã đưa ra, tôi vẫn phải bước vào và tiếp tục đi.
Gần đây, một người bạn gửi cho tôi một tấm infographic rất đẹp, được AI tạo ra để tóm tắt nội dung mấy bài viết tôi vừa đăng. Hình ảnh ấy lung linh, sinh động, nhìn là hiểu ngay.
Tôi cũng biết dùng AI rất thành thạo, thậm chí còn dùng nó hàng ngày. Nhưng tôi chọn không làm như vậy.
Tại sao ư?
Vì tôi yêu cái cảm giác những ý tưởng, hình ảnh, cảm xúc tự nhiên nảy nở trong đầu mình khi đọc một bài viết. Chúng chậm rãi hiện ra, kết nối với nhau, rồi bất ngờ bùng nổ thành điều gì đó rất riêng, rất sống động – còn đẹp hơn bất kỳ tấm hình AI nào có thể tạo ra.
Một tấm infographic làm sẵn dù đẹp đến mấy cũng chỉ là “đồ ăn nhanh” cho trí não. Nó tiện, nó nhanh, nhưng nó không nuôi dưỡng. Nó khiến ta thụ động tiếp nhận thay vì chủ động sáng tạo.
Tôi sợ một ngày nào đó, chúng ta quen với việc mọi thứ đều được AI “nhai sẵn” và đút cho, rồi dần dần… trí óc mình ngừng tự “nhai”, ngừng tự tưởng tượng, ngừng tự sáng tạo.
Đó chính là lúc con người bắt đầu “teo não” – không phải vì AI quá mạnh, mà vì chúng ta tự nguyện giao phó phần đẹp nhất của mình cho nó.
Hãy để AI hỗ trợ chúng ta, chứ đừng để nó thay thế chúng ta.
Hãy giữ lấy niềm vui được tự suy nghĩ, tự cảm nhận, tự vẽ nên thế giới trong tâm trí mình.
Vì chính những điều ấy mới làm nên con người thực sự còn sống.
Hãy xem chương trình Kitchen Nigbttmares (tạm dịch: Cơn ác mộng trong nhà bếp) của bếp trưởng Gordon Ramsay và bạn sẽ hiểu tại sao cần đơn giản hóa vấn đề.
Những nhà hàng thất bại đưa ra thực đơn có quá nhiều món ăn. Các chủ nhà hàng cho là thực đơn đa dạng và phong phú sẽ thu hút thực khách, nhưng thật ra, nó khiến khách hàng nghĩ rằng quá nhiều món ăn thì chất lượng sẽ kém và không hấp dẫn.
Đó là lý do tại sao bước đâu tiên của Ramsay gần như luôn là cắt tỉa bớt thưc đơn, thường là từ hơn 30 món xuống còn khoảng 10 món.
Việc cải thiện thực đơn hiện tại không phải là ưu tiên hàng đảu. Ưu tiên hàng đâu chính là giảm bớt số lượng món ăn trong thực đơn. Sau đó, ông sẽ làm cho những món còn lại trong thực đơn trông ngon mắt.
Khi mọi thứ diễn ra không suôn sẻ, chúng ta thường có xu hướng đổ dồn thêm các thứ vào vấn đề. Chúng ta muốn có nhiều người hơn, dành thêm nhiều thời gian hơn và tiêu tốn nhiều tiền bạc hơn.
Tất cả những thứ đó rốt cuộc lại làm cho vấn đề thêm phức tạp. Con đường đúng đắn để đi thực ra là theo hướng ngược lại: “giảm bớt đi”.
– Sách Rework
P/S: Giảm bớt Mỡ Thừa rồi nghen.
Mấy nay mặc chiếc áo này ra đường thì nhận phản hồi rằng:
– “Sao mặc cái áo rách thấy thương thế em …”
– “Anh chở chú đi mua cái áo mới ngay và luôn …”
…
Kaka … thực sự thì mình không ý thức được chiếc áo này đã sờn, cũ và rách đến thế kia đâu.
Bất giác ngồi ngắm lại thì mặc nó cũng gần 10 năm rồi chứ ít ỏi gì 😛
Nó đươc cô em gái thương yêu Phương Thùy Nguyễn của mình tặng vào một dịp mùa đông, gió lạnh của Sài Gòn.
Thật tình là mùa đông Sài Gòn đối với người Sài Gòn là lạnh lắm chứ không có đùa. Mà lúc đó thì mình thực sự không đủ tiền để mua nổi một cái áo lạnh đâu… vì còn biết bao nhiêu thứ phải lo toan.
Từ đó đến nay, mỗi khi mặc nó vào mình đều cảm thấy rất ấm áp, cảm nhận được sự gần gũi, thương yêu đến từ người thân trong gia đình mình.
Lên cái xứ lạnh Đà Lạt này sống thì mình mặc nó thường xuyên hơn, thân thuộc đến nỗi mà mình quên đi mất rằng nó đã sờn rách đến vậy 😛
Thôi thì vài hôm nữa về lại nhà ở Di Linh, mình sẽ cất kỹ nó vào “hộc tủ kỷ niệm” – kho báu chứa biết bao nhiêu là hồi ức đẹp đẽ của mình và người thân thương.
P/s: nhắc khéo là sắp tới sanh nhật rồi, ai tặng quà gì thì mình cũng đều trân quý, giữ gìn kỹ lưỡng như chiếc áo này vậy đó nha 😛
❤
Nhớ hồi xưa, mình học nghề kim hoàn & đá quý, mình đã từng hỏi laoshi của mình:
– “Laoshi ơi … bao nhiêu tuyệt chiêu, bí kíp, đồ chơi thầy dạy hết cho con vầy, thầy hỏng sợ bản quyền hay gì à?”
– “Dạy hết, chỉ hết … không có giấu gì hết trơn á, trong thời gian khi mày đi làm những gì cái gọi là bí kíp, bí mật gì gì đó … thì tao đã làm được rất nhiều thứ khác mới mẻ hơn rồi.”
Đến nay thì tôi vẫn chưa thành công với nghề, với sự kỳ vọng của ông thầy. Tuy nhiên, cái mà tôi học nhiều nhất chính là tư duy sống tốt đẹp trong cuộc đời từ những người thầy tuyệt vời.
Bây giờ, nhờ những tư duy đó, cuộc sống tôi nhẹ nhàng, bình thản hơn bao giờ hết.
Gần đây, trong lĩnh vực bds, mấy đứa em thường hay phản hồi với tôi về những *nỗi sợ* của tụi nó. “Sợ luồng cò, sợ khách bắt tay với chủ đất …” rồi thiếu tự tin làm cái này cái nọ … ôi trời … sao nhiều phải khổ thế chứ trời?
Mình mới góp ý, “mấy nỗi sợ, sự thiếu tự tin đó … cứ để nó tự nhiên đi, đừng tập trung vào nó. Như tao trong nghề này, có sợ luồng cò hay là này nọ đâu. Họ muốn làm thì cứ để họ làm, tao chẳng quan tâm, trong khi đó tao chốt được thêm biết bao nhiêu là deal tốt, làm được biết bao nhiêu là thứ …”
Hãy dành thời gian đó, dành công sức để tạo giá trị cho đất đai, chăm sóc khách hàng của mình và làm nhiều việc tốt đẹp cho xã hội ngoài kia.
Vậy nhen, ai muốn “xài” mình, ai muốn “bóc lột” mình … hãy đến đây và gọi 0366622272 nhoen! Em Chương xin phục vụ từ A đến Á :p
2, 3 năm nay, mình chẳng phải làm việc theo “Kế Hoạch” gì cả 😛
Bởi vì …
1 – Lên kế hoạch là Phán Đoán
Trừ khi bạn là thầy bói, còn không thì bạn lên kế hoạch thực chất chỉ là sự tưởng tượng.
Có quá nhiều điều nằm ngoài kiểm soát của bạn.
Cái tên đúng của “kế hoạch” chính là “phán đoán”.
Kế hoạch kinh doanh => phán đoán kinh doanh.
Kế hoạch tài chính => phán đoán tài chính.
Kế hoạch công việc => phán đoán công việc …
Toàn những điều vớ vẩn khiến bạn căng thẳng đầu óc.
Kế hoạch để cho quá khứ điều khiển tương lai và bạn đang tiến vào vùng nguy hiểm với sự hoài nghi cao độ.
2 – Các kế hoạch luôn mâu thuẫn với sự ứng biến
“Đây là hướng mà chúng ta sẽ đi bởi vì … đây là kế hoạch của chúng ta.”
Bậy quá! Để đi theo cái hướng đó thì chúng ta luôn cần khả năng ứng biến, khả năng nắm bắt cơ hội.
Bạn cần phải nói: “Chúng ta đi theo hướng mới vì điều đó phù hợp với tình hình hiện tại.”
3 – Làm việc theo kế hoạch khiến con người thụ động
Việc mà bạn tính toán thời gian của những kế hoạch dài hạn là sai bét.
Bạn có được thông tin nhiều nhất khi bạn đang làm một việc gì đó, chứ không phải là trước khi bạn thực hiện.
Và bạn nhớ lại xem, bạn thường lên kế hoạch lúc nào? Có phải là trước khi bạn bắt tay vào việc?
Đó là thời điểm tồi tệ nhất để đưa ra các quyết định then chốt.
Ở đây, mình không có ý khuyên bạn đừng nghĩ về tương lai hoặc suy tính phương án giải quyết vấn đề.
Đây là các việc rất đáng làm, nhưng mà không cần phải viết nó ra rồi cứ để nó ám ảnh bạn.
Nếu viết một bản kế hoạch vĩ đại, hầu như bạn chẳng bao giờ nhìn đến nó.
Tôi hay thường khuyên team của mình: “Hãy làm hãy hành động đi, làm càng nhiều thì thông tin mới càng chất lượng được.”
Hãy bỏ bớt việc Phán Đoán!
Hãy quyết định những việc bạn sẽ làm trong một tuần, chứ không phải một năm.
Hãy tìm ra việc quan trọng tiếp theo và thực hiện.
Hãy ra quyết định ngay trước khi bạn làm một điều gì đó, chứ đừng ra quyết định quá sớm.
Làm việc không có kế hoạch có thể hơi đáng sợ, nhưng mù quáng làm theo một kế hoạch chẳng có gì dính dáng đến thực tế thì càng kinh khủng hơn.
P/s: Làm việc không kế hoạch cũng tốt mà. Tối chuẩn bị countdown thì lên máy bay lên núi luôn, chẳng cần chuẩn bị gì.
Tới nơi rồi vẫn có thể mua cái áo sơ mi mặc đi đám cưới, có thể mua đồ cạo râu, kem đánh răng, bàn chải mà 😛
– Khác biệt để nhanh hơn
Chào các bạn,
Chương có một “Công Cụ” rất Hiệu Quả trong việc Giải Quyết các Vấn Đề Nghiêm Trọng mà chúng ta sẽ và đang gặp phải trong cuộc sống.
Mấy hôm nay thì Chương tập trung cao độ để đúc kết, làm video bài giảng để mọi người hoàn toàn có thể Học Phương Pháp Bí Mật đó một cách Dễ Dàng.
(Thực ra, mình cũng không biết liệu đây có phải bí quyết hay không, nhưng trong những ngày tháng cùng cực và cô độc nhất … nó đã giúp Chương rất nhiều trong việc cung cấp Thông Tin Chất Lượng và từ đó mình có được các Giải Pháp cho Vấn Đề.)
Chương sẽ sớm đưa những tri thức, những kinh nghiệm đó chia sẻ với các bạn thôi. Và để khóa học đó hoàn thiện nhất, bạn có thể giúp Chương bằng cách là Nói cho Chương biết:
– “Bạn đang gặp phải những khó khăn gì hay những cảm xúc khó chịu gì khi phải đối mặt với Vấn Đề không?”
Bạn có thể Inbox chia sẻ với Chương nhé.
Thương thương ![]()