😎Vậy thì tại sao họ lại muốn ở bên nhau? Nó không còn là một nhu cầu, mà nó là một sự xa xỉ.
📕Vẫn luôn nhớ chia sẻ phục vụ Cộng đồng
📕Vẫn luôn nhớ xây dựng tình Huynh đệ
📕Vẫn luôn nhớ soi lỗi chính mình mỗi ngày qua
Khó khăn ở chỗ ta phải che đậy chúng, ngụy trang cho chúng bằng những lời nói dối tiếp theo, tự kỷ ám thị và rồi chẳng còn nhớ chúng từng tồn tại.
Vì chúng ta muốn tin vào việc mình hoàn hảo ?
Vì dối trá có vẻ tốt cho ngay lúc này?
Hay vì sự thật rên rỉ xấu xí?
Vì ý nghĩ rằng mọi người có thể biết bạn cần giúp đỡ còn tệ hơn là không được giúp?
Mà chọn tin vào lời giả dối rằng sự thật rồi sẽ chết đi. Nhưng không, sự thật thì vẫn luôn ở đó, im lặng, đợi chờ.
Mỗi lời nói dối đều tạo ra một mũi tên trong tay sự thật. Cánh cung thời gian đã giương, mũi tên đang lao tới. Ngày trơ trọi khi gãy cánh là bao lâu? Bay mãi mãi thì được bao xa?
Con đường của những khoảng tối vỡ toang, bởi những điều ta cố dối trá bản thân rằng vô hại. Khi sự thật bị nhốt trong chiếc lồng bí mật và rồi giả dối khoác đôi cánh sự thật bay đi.
Chẳng một ai an toàn..
– Raloz
Cái chuyện tu cũng lắm điều khôi hài.
Hồi chưa biết tu thì mang đủ tật xấu thế gian, chúng sinh 10 món ta đây 11 món có đủ. Biết Phật pháp, biết tu rồi tưởng nhẹ bớt, ai dè hành lý còn mang nặng thêm nên tìm hoài không thấy ông Phật trong tâm đâu…
Biết Phật pháp rồi suốt ngày chấp chuyện ăn chay ăn mặn với mọi người.
Biết Phật pháp rồi lấy giáo pháp ra khinh chê chúng sinh, hoặc dùng giáo pháp đi tranh luận hơn thua phải trái.
Biết Phật pháp rồi bắt bẻ mọi người không thiếu thứ gì…
Bởi vậy càng tu càng khó tính, riết ai cũng sợ luôn là vậy !
Người có tu thì tâm rộng như biển, tâm hiền như đất. Thong dong tự tại, tùy nghiệp chúng sinh mà hoan hỉ, dùng pháp chấp pháp, ấy là nghiệp chồng nghiệp mà không biết vậy.
“Thế Tôn có chạy nhanh đâu, tại ông mang vác nặng nên đuổi không kịp thôi”
– Cư sĩ Pháp An
Lừa Đảo tức là Không Chân Thật.
Ở đâu không có Phẩm Chất Tâm Chân Thật, ở đó có Lừa Đảo.
Bị lừa đảo cũng được, nhưng đừng Dính Mắc. Không bị lừa đảo cũng được, nhưng đừng chối bỏ.
Với cái hiểu này, cũng chỉ để Biết, để Kinh Nghiệm và Sử Dụng mà thôi.
Thư giãn, thả lỏng mỗi khi có sự hay biết !
<3
Đắng cay trong cuộc đời này, tôi đã trải qua không ít.
Có đôi lần chỉ biết lặng câm mà chịu sự nhục nhã, sự bất công, sự miệt thị…từ cái phỉ nhỗ, chịu đựng lời chửi tiếng mắng của bọn lắm tiền nhưng vô văn hóa, vô giáo dục khi tôi còn làm phục vụ cho đến từng cú đấm, cú đá với bọn côn đồ, những thất bại, những ngặt nghèo…dần già tôi quên mất đi Khóc là gì !
Vậy mà mùa Vu Lan năm nay, lệ đã lăn tự nhiên, không một chút ngăn cản, chậm rãi và lắng đọng trên hai gò má.
Khóc bởi lẽ: cách đây nhiều năm, tới mùa Vu Lan tôi đều được cài lên ngực mình- bên trên trái tim đập nhịp nhàng mang biết bao hoài bảo tốt đẹp – một cánh hoa hồng. Cũng mùa Vu Lan ấy, cách đây 3 năm tôi lại được cài lên ngưc mình 1 cánh hoa hồng nhưng màu đã phai nhạt bớt. nó không còn đỏ thắm như những mùa trước, nó là biểu hiện của sự mất mát.
Năm gần đây thôi, tôi đã đau đớn khi phải cài lên ngực mình một cánh hoa hồng trắng. Mùa Vu Lan này, tôi được cài trên ngực mình 1 cánh hoa hồng đỏ thắm. Vâng! rất ngỡ ngàng! Một thoáng sau thì được Đại Đức Thích Lệ Minh thuyết giảng:”…Cha mẹ mãi mãi không mất, hình hài này, thân thể này là từ đâu có? Là từ tinh cha, huyết mẹ tạo thành. Con hiện diện nơi đây chính là hiện thân đẹp đẽ nhất của cha mẹ…”
Giỏi giang, thông mình gì chứ…tôi thật sự xấu hổ khi những điều đơn giản thế này mà cũng không biết được. “Nói I Love You thì rất nhiều, vậy Con Yêu Mẹ, Con Thương Cha thì được bao nhiêu chứ. Nghe nhiều, thuộc làu nhiều bài hát trẻ, tình yêu, đôi lứa, còn những bài Tình Cha, Tình Mẹ thì nằm lòng được bao nhiêu?” Quả thực mình đã bất hiếu rất nhiều!!!!!!
Một nhà sinh vật học làm thí nghiệm, ông đặt các con sâu bướm thành hàng dài trên vành cái chậu cây có nhiều lá tươi non, con này nối tiếp con kia theo hàng dọc.
Ông quan sát thấy các con sâu bướm cứ nối đuôi nhau bò vòng quanh vành chậu suốt cả tuần, cho đến khi chết rũ vì đói.
Thức ăn chỉ cách chỗ chúng chưa đầy gang tay, thế nhưng không con nào dám phá vỡ đội hình, để leo lên cây giữa chậu tìm thức ăn.
Điều gì đã xảy ra với những con sâu bướm nọ? Đó là sự bắt chước, phải đi theo sau đồng loại.
Chúng không dám bỏ hàng, không dám bỏ tập quán cũ, chúng sợ!
Và chúng đã chết vì lý do không dám từ bỏ những điều quen thuộc, chứ không phải không có thức ăn để tìm.
Thoạt nghe, chúng ta có thể sẽ bĩu môi “đúng là thứ côn trùng không biết tư duy cao!” Khoan khinh chúng đã nhé!
Thế chúng ta thì sao? Khi bệnh, ai cũng quá quen với mô hình trị liệu “một bác sĩ điều trị nhiều bệnh nhân.
Trị bệnh phải là việc của bác sĩ, người bệnh chỉ biết thanh toán chi phí điều trị”.
Chẳng có gì sai khi bạn làm theo thói quen nào đó.
Nhưng khi thói quen không giải quyết được vấn đề nữa, mà bạn không hề có ý định thay đổi, cứ tiếp tục lặp lại, để tiếp tục nhận lấy những thất bại mà bạn đã nhận nhiều rồi, thì bạn sẽ… giống hệt như những con sâu bướm trong câu chuyện kể trên, chẳng khác tí nào.
– Đà Lạt Today