Khi mà Ai cũng đòi Chiến Thắng

Xuyên Việt

Xuyên Việt

Có những con đường trong đời không hẳn là dành cho mình. Nhưng vì hoàn cảnh, vì trách nhiệm, vì những lựa chọn đã đưa ra, tôi vẫn phải bước vào và tiếp tục đi.

Khi đã đi rồi, có một giai đoạn tôi cũng giống như rất nhiều người khác: luôn nghĩ đến việc phải thắng, phải thành công. Phải nhanh hơn, phải giỏi hơn, phải về đích trước. Chính khát khao đó khiến cuộc chơi trở nên khắc nghiệt, cạnh tranh, dần dần chuyển sang áp lực, rồi tiêu cực lúc nào không hay.

Trên hành trình đó, tôi đã trải qua không ít tổn thương. Có lúc tôi kiệt sức, có lúc lạc hướng, có lúc thấy mình tụt lại phía sau. Tôi từng nghĩ đó là thất bại, nhưng sau này mới hiểu, phần lớn là vì tôi đang cố gắng chơi một cuộc chơi không phù hợp với nhịp sống của chính mình.

Rồi tôi chậm lại. Không phải vì bỏ cuộc, mà vì tôi muốn sống khác đi. Tôi bắt đầu bước chậm hơn, vững hơn, quan sát nhiều hơn. Tôi học cách tận hưởng giây phút hiện tại, để ý đến những điều nhỏ bé xung quanh, những khoảnh khắc trước đây tôi thường bỏ qua.

Cũng trên hành trình đó, tôi bước đi và thấy không ít người bị tổn thương. Có người kiệt sức, có người lạc hướng, có người bị bỏ lại phía sau … tôi đang thấy hình bóng của mình trước đây. Tôi còn thấy có người phải dừng cuộc chơi rất sớm.

Điều khác biệt ở đây là tôi đã thay đổi câu hỏi trong đầu. Thay vì hỏi: “Làm sao để tôi chiến thắng cuộc chơi này?”, tôi hỏi: “Tôi nên chơi cuộc chơi này như thế nào đây?”

Từ khi câu hỏi ấy thay đổi, hành trình của tôi cũng nhẹ nhàng hơn. Tôi nghị lực hơn để vượt qua những ổ gà của cuộc sống, mạnh mẽ hơn để đón nhận “vô thường”.

Và tôi nhận ra, đôi khi giá trị của cuộc sống không nằm ở việc bạn đứng ở đâu khi kết thúc, mà nằm ở cách bạn đã đi qua con đường đó như thế nào.

Bạn đang làm công việc gì, hay đi trên con đường nào?

– Thiện Minh

P/s: ảnh từ hồi xuyên Việt theo đường ven biển.