Cuộc đời thật ra không có độ tuổi nào là đẹp nhất. Chỉ có tâm thái tốt nhất. Bởi vì chúng ta không thể chạy đua với thời gian, cũng không thể níu giữ được tuổi trẻ. Điều duy nhất ta có thể làm là dùng cách mà mình thích để nhẹ nhàng đi qua từng bình minh rồi đến từng buổi hoàng hôn.
Dù ở tuổi nào, ta cũng xứng đáng được sống bình an. Sống theo nhịp riêng của mình. Không ép bản thân trưởng thành quá sớm. Cũng không bắt mình phải mạnh mẽ mọi lúc.
Khi lớn hơn một chút, ta sẽ hiểu rằng:
Quan trọng nhất không phải là nhìn trẻ bao nhiêu. Mà là trái tim còn giữ được bao nhiêu bình yên. Không phải là đạt được gì cho bằng người khác. Mà là có mỉm cười được với chính mình hay không.
Hãy học cách làm hòa với bản thân. Bớt đi một chút chấp niệm. Bớt giữ những điều không còn thuộc về mình. Buông bỏ vài chuyện không đáng để bận lòng. Và giữ lại phần tốt đẹp nhất để thương mình hơn.
Cố gắng từ nay trở về sau, đừng nóng giận vì chuyện nhỏ. Đừng cố làm vừa lòng tất cả mọi người. Lại càng đừng trả giá cho sai lầm của người khác.
Được hay mất là tùy duyên. Tồn tại hay rời đi đều có lý do của nó. Ta chỉ cần trân trọng những gì đang có. Và sống thật trọn vẹn cho hiện tại.
Khi tâm thái bình thản, thời gian sẽ trở nên dịu dàng hơn. Khi lòng ta đủ rộng mở, cuộc sống sẽ tự nhiên đẹp hơn.
Không cần chạy đua với ai. Không cần phải chứng minh điều gì. Chỉ cần sống chân thành, sống đúng với nhịp của mình.
Là đã không phụ thời gian, cũng không phụ chính mình.
