Rất nhiều người hỏi mình một câu quen thuộc: “Tiền đâu để đầu tư?”
Nhưng mình nhận ra, câu hỏi đó thường chưa chạm đúng gốc rễ vấn đề. Vì sự thật là, ngay cả khi có tiền rồi, chưa chắc bạn đã mang nó đi đầu tư.
Bạn thử nghĩ lại xem. Đã bao nhiêu lần bạn cầm trong tay một khoản tiền kha khá, cảm giác lúc đó rất yên tâm. Nhưng chỉ một thời gian sau, tiền cứ vơi dần, rồi biến mất lúc nào không hay. Không phải vì bạn không biết giữ tiền, mà vì thói quen dùng tiền của mình chưa đúng.
Hầu hết chúng ta đều có thói quen giống nhau: có tiền là nghĩ tới chi tiêu trước, mua sắm trước, hưởng thụ trước. Đầu tư là chuyện để “khi nào dư đã”. Nhưng thường thì chẳng bao giờ dư. Người giàu thì khác, họ nghĩ ngược lại. Khi có tiền, việc đầu tiên họ nghĩ tới là đầu tư, còn chi tiêu thì xoay quanh phần còn lại.
Vì vậy, kết quả giàu hay nghèo không nằm ở việc bạn kiếm được bao nhiêu tiền, mà nằm ở cách bạn ưu tiên đồng tiền đó. Thói quen đúng nhất là đầu tư trước, tiêu dùng sau. Nghe đơn giản, nhưng rất ít người làm được.
Vậy tiền để đầu tư đến từ đâu? Thực ra có ba nguồn rất thực tế.
Nguồn thứ nhất là từ cách bạn sống. Khi bạn làm ăn đàng hoàng, giữ chữ tín, sống tử tế với người khác, đến lúc bạn cần vốn để làm ăn hay đầu tư, sẽ có người sẵn sàng tin bạn và giúp bạn. Tiền lúc này đến không phải do may mắn, mà do phước bạn tự tạo.
Nguồn thứ hai đến từ chính giá trị bản thân bạn. Khi bạn có kinh nghiệm, có hiểu biết, có trải nghiệm thật sự, bạn hoàn toàn có thể dùng những giá trị đó để chia sẻ, hợp tác, kêu gọi vốn. Lúc này, bạn không cần quá nhiều tiền, vì chính bạn đã là tài sản.
Và nguồn thứ ba là đi làm, bán sức lao động để tích lũy. Không có gì xấu hổ trong việc này cả. Quan trọng không phải bạn kiếm tiền bằng cách nào, mà là sau khi có tiền, bạn có giữ được thói quen đầu tư hay không.
Cuối cùng, mình nghĩ thế này: không hẳn là bạn thiếu tiền để đầu tư, mà là đầu tư chưa thật sự trở thành ưu tiên trong cuộc sống của bạn. Khi tư duy đó thay đổi, tiền sẽ ở lại lâu hơn, và cơ hội cũng bắt đầu xuất hiện nhiều hơn.
