Làm chủ tình huống xấu – hay để khủng hoảng cuốn bạn đi?

Trong truyền thông, điều khiến một sự việc nhỏ trở thành khủng hoảng lớn hiếm khi nằm ở bản thân sai lầm. Nó thường bắt đầu từ sự im lặng. Khi những câu hỏi xuất hiện mà không có lời giải thích rõ ràng, khoảng trống thông tin sẽ nhanh chóng bị lấp đầy bằng suy đoán, nghi ngờ và cảm xúc tiêu cực. Và một khi cảm xúc đã dẫn dắt câu chuyện, lý trí gần như không còn chỗ đứng.

Nhiều người tin rằng chỉ cần “chờ cho mọi chuyện lắng xuống” thì sóng gió sẽ qua. Nhưng trong thời đại mạng xã hội, im lặng không làm sự việc biến mất. Ngược lại, nó khiến người khác nói thay bạn. Và những người nói thay ấy không có trách nhiệm phải chính xác, càng không có nghĩa vụ phải công bằng. Khi bạn không chủ động kể câu chuyện của mình, bạn đã trao quyền kiểm soát nó cho đám đông.

Có một thực tế khó chấp nhận nhưng cần phải thừa nhận: không ai đòi hỏi bạn hoàn hảo. Công chúng đủ trưởng thành để hiểu rằng sai sót là điều không thể tránh khỏi. Thứ họ không chấp nhận là cảm giác bị coi thường, bị né tránh, hoặc bị đối xử bằng những lời giải thích nửa vời. Che giấu thông tin không giúp bạn an toàn hơn. Nó chỉ làm xói mòn niềm tin nhanh hơn, sâu hơn, và khó cứu vãn hơn.

Cùng một sự cố, nhưng cách phản ứng khác nhau sẽ dẫn đến những kết cục hoàn toàn khác. Có những tổ chức chậm xuất hiện, đẩy trách nhiệm đi vòng quanh, tránh né những câu hỏi trực diện. Họ hy vọng thời gian sẽ xóa nhòa mọi thứ. Nhưng kết quả thường là sự phẫn nộ kéo dài và hình ảnh bị tổn hại nghiêm trọng. Ngược lại, cũng có những nơi chọn cách đối diện ngay từ đầu. Người đứng đầu xuất hiện, nói rõ những gì đã xảy ra, thừa nhận phần trách nhiệm của mình và cam kết xử lý đến cùng. Không phải vì họ không sai, mà vì họ đủ bản lĩnh để không trốn tránh.

Trong khủng hoảng, thông điệp không thể đến từ một ai đó “được cử ra nói thay”. Công chúng luôn muốn nghe trực tiếp từ người chịu trách nhiệm cao nhất. Sự xuất hiện ấy không chỉ để trả lời câu hỏi, mà để cho thấy thái độ. Chậm một nhịp là mất thế chủ động. Nói vòng vo là tự đẩy mình vào thế bị nghi ngờ. Và chọn cách “không bình luận” thường chỉ được hiểu theo một nghĩa duy nhất: có điều gì đó đang bị giấu đi.

Xin lỗi, nếu xuất phát từ sự chân thành, không bao giờ làm bạn yếu đi. Ngược lại, nó cho thấy bạn hiểu vấn đề, tôn trọng những người bị ảnh hưởng và sẵn sàng sửa sai. Nhưng lời xin lỗi chỉ có giá trị khi đi kèm hành động cụ thể, nhất quán và có thể kiểm chứng. Công chúng không tin vào tuyên bố. Họ tin vào những gì được làm đi làm lại.

Khủng hoảng không xuất hiện để hỏi bạn có sẵn sàng hay không. Nó đến bất ngờ và buộc bạn phải lựa chọn: trốn tránh hay đối diện, che giấu hay minh bạch. Trong truyền thông, người kiểm soát được câu chuyện sẽ kiểm soát được niềm tin. Và niềm tin, một khi đã mất, sẽ không thể mua lại bằng bất kỳ chiến dịch quảng cáo nào, dù tốn kém đến đâu.

Nếu đã có sai sót, điều tốt nhất bạn có thể làm không phải là hy vọng nó bị lãng quên, mà là nói ra trước khi bị phơi bày. Bởi giữa một người dám thừa nhận và một người bị vạch trần, công chúng luôn dành sự tôn trọng cho người đầu tiên.

– Chuong.vn

Tài sản lớn nhất của một đời người

Cả đời này.
Ngoài sức khỏe ra.
Chẳng có gì là thật sự thuộc về mình.

Tiền bạc có thể mất.
Công việc có thể đổi.
Con người có thể rời đi.
Nhà cửa, tài sản, danh vọng.
Tất cả đều chỉ là tạm thời.
Thứ duy nhất đi cùng ta trọn một đời.
Chỉ có sức khỏe.
Và tâm thái.

Vậy nên.
Bớt giận một chút.
Bớt tính toán một chút.
Để niềm vui có chỗ bước vào.
Để tâm an thì đời sẽ an.
Khi tâm trạng thoải mái.
May mắn tự nhiên sẽ tìm đến.

Đừng mãi tiếc nuối những chuyện đã qua.
Những điều đã xảy ra.
Không thể sửa.
Không thể đổi.
Không thể quay lại.
Nghĩ nhiều chỉ khiến lòng thêm nặng.

Và cũng đừng lo lắng cho những điều chưa đến.
Ngày mai chưa tới.
Ngày mai chưa định hình.
Ngày mai chưa gọi tên bạn.
Lo lắng trước chỉ làm hiện tại trở nên mệt mỏi.

Vui thì cứ cười.
Mệt thì hãy nghỉ.
Đừng gắng gượng quá sức.
Đừng ép mình lúc không còn năng lượng.
Con người không phải cỗ máy.
Và trái tim cũng cần được thả lỏng.

Sống vô tư một chút.
Sống nhẹ nhàng một chút.
Hạnh phúc khi ấy.
Sẽ có đất để nảy mầm.
Giống như một hạt giống.
Chỉ cần đủ ánh sáng.
Đủ không khí.
Đủ bình yên.
Là sẽ tự khắc lớn lên.

Đời người rất ngắn.
Đừng để bản thân chìm trong tức giận.
Đừng để tâm hồn đầy những điều không đáng.
Bạn xứng đáng được sống an nhiên.
Xứng đáng được tận hưởng từng khoảnh khắc.
Xứng đáng được mỉm cười mỗi ngày.

Vậy nên.
Giữ sức khỏe.
Giữ tâm an.
Giữ nụ cười.
Đó mới là tài sản lớn nhất của một đời người.

– Chuong.vn

Ý nghĩa của mọi cuộc gặp gỡ

Ý nghĩa của mọi cuộc gặp gỡ.
Chỉ là thắp sáng cho nhau một đoạn đường.

Vì thật ra.
Một mình uống trà cũng đủ an yên.
Một mình đứng trước gió cũng đủ tỉnh táo.
Con người không phải lúc nào cũng cần ai đó kề bên.
Chỉ là khi có ai đó đồng hành.
Ta thấy ấm lòng hơn một chút.

Duyên đến thì gặp.
Duyên đủ thì đồng hành.
Được đi cùng nhau.
Dù chỉ là một quãng ngắn.
Cũng đã là điều đáng trân trọng rồi.
Không điều gì bền mãi.
Cũng chẳng có ai có thể ở cạnh ai suốt cả đời.

Người đến.
Cho ta niềm vui.
Cho ta bài học.
Cho ta một ký ức đẹp.
Rồi khi duyên cạn.
Họ rời đi.
Nhẹ nhàng như cách họ từng đến.

Chỉ cần khi còn bên nhau.
Ta đã vui và thật lòng.
Thế là đủ.
Còn lúc lạc nhau.
Lúc xa nhau.
Cũng chẳng phải là điều gì quá lớn.
Cuộc đời là vậy.
Có gặp.
Thì có rời.
Có gần.
Thì có xa.

Khi đến lúc buông tay.
Thì cứ buông.
Vì chấp nhận được.
Thì lòng mới thật sự nhẹ.
Gượng ép chỉ làm cả hai thêm mệt.
Giữ lại chỉ làm trái tim thêm nặng.

Có những người.
Không thuộc về tương lai của ta.
Nhưng thuộc về một đoạn ký ức đẹp trong đời ta.
Có những người.
Chỉ đến để đồng hành vài bước.
Rồi họ phải tiếp tục hành trình của họ.
Và ta cũng phải tiếp tục hành trình của chính mình.

Hãy biết ơn những người đã từng bước vào cuộc đời ta.
Dù họ đến.
Hay họ đi.
Tất cả đều có ý nghĩa.
Tất cả đều để lại ánh sáng.
Dù chỉ là trong một đoạn đường ngắn ngủi.

– Chuong.vn

Sống tốt là được

Chúng ta đều là những người bình thường.
Sống tốt là được.

Ý nghĩa lớn nhất của cuộc sống.
Không nằm ở việc ta sở hữu bao nhiêu.
Cũng không nằm ở việc ta hơn kém ai.
Mà nằm ở chỗ.
Ta có bình yên hay không.
Ta có biết đủ hay không.

Ai cũng đang trải qua những ngày giống nhau.
Cũng đi làm.
Cũng mệt mỏi.
Cũng lo toan cơm áo gạo tiền.
Cũng có những đêm trằn trọc.
Cũng có những sáng phải tự nhủ rằng cố lên.
Không ai hoàn hảo.
Không ai siêu nhân.
Chúng ta chỉ là những con người bình thường.
Đang cố gắng sống cho trọn một đời.

Và thật ra.
Cuộc đời không có khái niệm hạnh phúc hay không hạnh phúc.
Mà chỉ có biết đủ hay không biết đủ mà thôi.
Khi ta biết đủ.
Mọi thứ đều trở nên nhẹ nhàng.
Khi ta biết đủ.
Ta không còn chạy theo người khác.
Không còn so sánh bản thân.
Không còn cảm thấy mình thiếu thốn.

Biết đủ.
Không có nghĩa là dừng lại.
Biết đủ.
Là biết trân trọng những gì mình có.
Biết rằng cuộc sống này.
Dù chưa hoàn hảo.
Nhưng vẫn đáng sống.

Chỉ cần ta còn khỏe mạnh.
Còn được ở cạnh những người mình thương.
Còn được làm việc mình thích.
Còn được cười mỗi ngày.
Thế đã là may mắn hơn rất nhiều người rồi.

Sống tốt.
Không phải là sống thật lớn lao.
Mà là sống thật bình yên.
Sống đúng với nhịp của mình.
Không ép bản thân phải xuất sắc mọi lúc.
Không chạy theo tiêu chuẩn của bất kỳ ai.

Chúng ta không nhất thiết phải trở thành phiên bản xuất sắc nhất.
Chỉ cần trở thành phiên bản bình an nhất của chính mình.
Thế đã là đủ đẹp rồi.

Cuộc đời vốn ngắn.
Không cần phải quá áp lực.
Không cần phải chứng minh.
Không cần phải hào nhoáng.
Chỉ cần sống tốt.
Sống tử tế.
Và sống thật với trái tim mình.

– Chuong.vn

Đừng quá lo âu chuyện của tương lai

Để rồi hao mòn tinh thần của hiện tại.

Con người thường tự làm mình mệt.
Vì nghĩ quá xa.
Lo quá nhiều.
Sợ quá sớm.
Cứ ngồi tưởng tượng ra những điều chưa xảy ra.
Rồi tự làm lòng mình bất an.

Nhưng bạn hãy nhớ một điều.
Thuyền đến đầu cầu.
Ắt sẽ thẳng.
Việc khó mấy.
Rồi cũng sẽ có cách giải quyết.
Không có cánh cửa nào đóng lại.
Mà không mở ra một lối đi khác.

Bình tĩnh nghĩ lại mà xem.
Bao nhiêu chuyện trước đây.
Bạn từng nghĩ là long trời lở đất.
Bạn từng sợ đến mức mất ngủ.
Bạn từng lo đến mức nghẹt thở.
Vậy mà rồi.
Tất cả cũng qua hết rồi đó thôi.
Trời có sập đâu.
Cuộc sống vẫn tiếp tục.
Bạn vẫn đang đứng đây.
Vẫn đang thở.
Vẫn đang sống.

Nỗi sợ của hôm qua.
Hóa ra chỉ là chuyện nhỏ của hôm nay.
Áp lực tưởng chừng không chịu nổi.
Cuối cùng cũng được giải quyết.
Và những điều bạn từng lo lắng nhất.
Hóa ra chẳng đáng sợ như bạn tưởng tượng.

Tương lai là chuyện của ngày mai.
Còn bình yên là chuyện của hôm nay.
Nếu cứ để nỗi sợ chưa xảy ra làm bạn kiệt sức.
Bạn sẽ đánh mất những điều đẹp đẽ nhất của hiện tại.
Thời gian không quay lại.
Thanh xuân không trở lại.
Và tâm bình an cũng không tự đến.

Hãy học cách thả lỏng một chút.
Bước chậm một chút.
Tin tưởng một chút.
Rồi mọi thứ sẽ vào đúng vị trí của nó.

Không ai đoán được ngày mai.
Nhưng ai cũng có thể lựa chọn cách sống hôm nay.
Hãy chọn sự bình tĩnh.
Chọn sự sáng suốt.
Chọn sự nhẹ nhàng.
Vì sau cùng.
Tương lai được xây từ chính những khoảnh khắc bình an của hiện tại.

– Chuong.vn

Áp lực đều đến từ việc chúng ta ham muốn quá nhiều

Mọi áp lực đều đến từ việc chúng ta ham muốn quá nhiều.
Và chấp niệm quá sâu.

Càng muốn nhiều.
Lòng càng bất an.
Càng cố nắm chặt.
Tâm càng mệt mỏi.
Có những việc làm mãi không thành.
Có những con đường đi mãi không thông.
Đó chính là lúc ta cần dừng lại.
Để nhận ra rằng.
Đã đến lúc dễ sang một hướng khác rồi.

Con người hay có thói quen ôm chặt một điều.
Dù nó đã không còn phù hợp.
Dù nó đã làm mình tổn thương.
Nhưng vẫn cố bám lấy.
Cứ nghĩ rằng chỉ cần kiên trì thêm chút nữa.
Chỉ cần cố thêm chút nữa.
Mọi thứ sẽ thay đổi.
Nhưng đôi khi.
Buông bỏ mới là cách thay đổi nhẹ nhàng nhất.

Chấp niệm quá lâu.
Bạn sẽ bị giam cầm trong chính suy nghĩ của mình.
Buông được.
Lòng mới nhẹ.
Thoát được rào cản bên trong.
Tâm mới thật sự tự do.
Còn nếu không thể.
Dù bạn đi đâu.
Dù bạn ở đâu.
Trong lòng bạn vẫn thấy ngột ngạt.

Hãy tự nhủ với mình rằng.
Thời gian không chờ đợi ai.
Mọi việc rồi cũng sẽ trở thành quá khứ.
Những điều bạn đang lo.
Rồi cũng phai nhạt theo năm tháng.
Những điều bạn đang tiếc.
Rồi cũng sẽ được thay thế bằng những điều mới hơn.

Không buông được.
Chỉ là tự làm mình mệt.
Tự làm mình đau.
Không cần phải thắng mọi cuộc chiến.
Không cần phải chứng minh mọi chuyện.
Có những điều.
Chỉ cần bước sang một bên.
Thì cuộc đời đã nhẹ đi một nửa.

Hãy sống chậm lại một chút.
Buông bỏ một chút.
Thanh thản một chút.
Đừng ôm quá nhiều điều vào lòng.
Đừng giữ quá nhiều mong muốn không cần thiết.
Cứ để mọi thứ thuận theo tự nhiên.
Điều thuộc về bạn.
Sẽ tự khắc ở lại.
Điều không thuộc về bạn.
Dù cố đến đâu.
Cũng chẳng thể giữ được.

– Chuong.vn

Nhất định phải đối xử tử tế với chính mình

Dù người khác có đối xử với mình ra sao.
Bạn nhất định phải đối xử tử tế với chính mình.

Bởi vì bạn sống trọn trong thế giới của bạn.
Còn họ chỉ xuất hiện trong cuộc đời bạn một đoạn mà thôi.
Có người khen.
Có người chê.
Có người nhìn thấy sự chân thành của bạn.
Cũng có người lại cho rằng bạn giả tạo.
Nhưng những lời nhận xét đó.
Cũng đâu quyết định được cuộc đời bạn sẽ sống thế nào.

Người khác có thể hiểu lầm bạn.
Có thể đánh giá bạn.
Có thể rời đi bất cứ lúc nào.
Nhưng bạn thì không thể rời bỏ chính mình được.
Vậy nên.
Đối xử tốt với bản thân.
Luôn là điều quan trọng nhất.

Đừng đặt mình quá cao trong lòng bất kỳ ai.
Bởi vì đôi khi.
Trong mắt họ.
Mình chẳng quan trọng là bao.
Hôm nay họ thích mình.
Ngày mai họ có thể lạnh nhạt.
Cảm xúc của con người vốn thay đổi liên tục.
Dựa vào đó để sống.
Bạn sẽ chỉ cảm thấy mệt mỏi mà thôi.

Cứ sống theo phiên bản mà bạn mong muốn.
Sống đúng với giá trị của mình.
Sống cho mình trước.
Rồi nụ cười mới thật sự rực rỡ.
Muốn được tôn trọng.
Hãy tôn trọng chính mình trước.
Muốn được yêu thương.
Hãy học cách yêu thương chính mình trước.

Khi bạn hiểu rõ giá trị của bản thân.
Bạn sẽ không còn bị lung lay bởi lời khen chê của người khác.
Khi bạn đủ bình thản với thế giới bên ngoài.
Bạn sẽ không còn sống để làm hài lòng bất kỳ ai.
Bạn sẽ chọn bình an.
Chọn trưởng thành.
Và chọn bản thân.

Cuộc đời này rộng lớn.
Ai đi qua cũng để lại một chút gì đó.
Nhưng người cần đi cùng bạn đến cuối cùng.
Chỉ có bạn mà thôi.

Vậy nên.
Dù ai đó đối xử tệ với bạn.
Dù ai đó không hiểu bạn.
Dù ai đó nhìn bạn không đúng như con người thật của bạn.
Cũng không sao.
Chỉ cần bạn đừng bao giờ tự đối xử tệ với chính mình.

– Chuong.vn

Không có ai sống trên đời mà lần nào lựa chọn cũng đều đúng cả

Sai thì cũng đã sai rồi.
Đừng mãi sống trong hối hận dai dẳng.
Đừng lúc nào cũng nói rằng giá mà hồi đó.

Hồi đó, mình còn non nớt.
Hồi đó, mình ít trải nghiệm.
Đứng trước bất kỳ lựa chọn nào.
Con người đều mơ hồ và loay hoay.
Không ai có đủ trí tuệ của hiện tại để áp lên quá khứ.

Ai mà chưa từng chọn sai.
Ai mà chưa từng vấp ngã.
Thậm chí, nếu cho bạn quay trở lại.
Bạn có tin không.
Bạn vẫn sẽ lựa chọn đúng y như thế.
Vì ở thời điểm đó.
Bạn chỉ có từng ấy hiểu biết, từng ấy kinh nghiệm, từng ấy cảm xúc.

Vậy nên, đừng mãi tô hồng con đường mình không chọn.
Đừng nghĩ rằng giá như mình đi lối khác thì đã tốt hơn.
Bởi vì con đường nào rồi cũng có gập ghềnh riêng.
Chọn hướng nào cũng có thử thách của hướng đó.
Bạn chỉ không nhìn thấy khó khăn của lối rẽ mà bạn chưa từng đi thôi.

Không có bước chân nào là vô nghĩa.
Không có quyết định nào là lãng phí.
Đúng hay sai, tất cả đều được tính vào hành trình trưởng thành của bạn.
Mỗi lựa chọn, dù tốt hay tệ.
Đều đẩy bạn tiến lên một chút.

Và con đường bạn đang đi bây giờ.
Chính là con đường tốt nhất dành cho bạn ở thời điểm này.
Nó có thể chưa bằng phẳng.
Có thể còn lổn nhổn đá sỏi.
Nhưng nó là con đường thật.
Con đường của bạn.
Không phải của bất kỳ ai khác.

Mắt được sinh ra để nhìn về phía trước.
Không phải để ngoái lại phía sau quá nhiều.
Quá khứ là bài học.
Hiện tại là hành trình.
Tương lai mới là nơi ta đang hướng đến.

Vì vậy, hãy tha thứ cho những lựa chọn cũ.
Hãy biết ơn chính mình vì đã dám quyết định.
Dám bước đi.
Dám sống thật với cảm xúc của bản thân lúc đó.

Điều duy nhất bạn cần làm bây giờ.
Là tiếp tục tiến lên.
Không so sánh.
Không trách móc.
Không dằn vặt.
Vững vàng đi tiếp trên con đường của chính mình.

– Chuong.vn

Đừng ghen tị với cuộc sống của người khác

Đừng ghen tị với cuộc sống của người khác. Vì bạn không biết họ đã phải đánh đổi những gì để có được thứ mà bạn đang nhìn thấy.

Ở trong chăn thì mới biết chăn có rận. Nhà nào cũng có câu chuyện riêng. Gia đình nào cũng có nỗi niềm riêng. Không ai sống mà không có lo toan, không có mệt mỏi, không có áp lực. Những gì bạn nhìn thấy bên ngoài. Chỉ là lớp vỏ hào nhoáng. Còn phía sau nó, là hàng tá vấn đề mà chính họ cũng không muốn nhắc tới.

Nhiều khi bạn thấy người khác sung sướng. Nhưng bạn đâu biết họ mất ngủ bao nhiêu đêm. Bạn thấy họ giàu có. Nhưng bạn đâu biết họ đã căng thẳng đến mức nào. Bạn thấy họ thành công. Nhưng bạn đâu biết họ gánh bao nhiêu trách nhiệm trên vai.

Cuộc sống chưa bao giờ hoàn hảo như những gì được đăng lên mạng. Ai cũng có khó khăn của riêng mình. Ai cũng đang vật lộn với thứ gì đó mà người khác không nhìn thấy.

Vậy nên, điều bạn cần làm không phải là so sánh. Không phải là ghen tị. Không phải là tự trách mình thua kém. Điều quan trọng nhất, là nhận ra rằng.

Chỉ cần bạn còn khỏe mạnh. Còn sống yên ổn. Còn được cười mỗi ngày. Còn được làm công việc mình thích. Như vậy đã là một may mắn rất lớn rồi.

Hạnh phúc thật ra không ở việc có nhiều hơn người khác. Hạnh phúc nằm ở việc biết đủ. Biết trân trọng. Biết cảm ơn những gì mình đang có.

Và hãy nhớ một điều: Bình yên chỉ là khoảnh khắc. Còn rối ren mới là trạng thái bình thường nhất của cuộc đời.

Ai cũng có lúc vấp, lúc rối, lúc mệt. Quan trọng là ta học cách bước tiếp. Vì cuộc sống không phải để so sánh. Mà để trải nghiệm.

Không phải để nhìn vào người khác. Mà để quay về với chính mình.

– Chuong.vn

Tâm thái tốt nhất đời người

Cuộc đời thật ra không có độ tuổi nào là đẹp nhất. Chỉ có tâm thái tốt nhất. Bởi vì chúng ta không thể chạy đua với thời gian, cũng không thể níu giữ được tuổi trẻ. Điều duy nhất ta có thể làm là dùng cách mà mình thích để nhẹ nhàng đi qua từng bình minh rồi đến từng buổi hoàng hôn.

Dù ở tuổi nào, ta cũng xứng đáng được sống bình an. Sống theo nhịp riêng của mình. Không ép bản thân trưởng thành quá sớm. Cũng không bắt mình phải mạnh mẽ mọi lúc.

Khi lớn hơn một chút, ta sẽ hiểu rằng:

Quan trọng nhất không phải là nhìn trẻ bao nhiêu. Mà là trái tim còn giữ được bao nhiêu bình yên. Không phải là đạt được gì cho bằng người khác. Mà là có mỉm cười được với chính mình hay không.

Hãy học cách làm hòa với bản thân. Bớt đi một chút chấp niệm. Bớt giữ những điều không còn thuộc về mình. Buông bỏ vài chuyện không đáng để bận lòng. Và giữ lại phần tốt đẹp nhất để thương mình hơn.

Cố gắng từ nay trở về sau, đừng nóng giận vì chuyện nhỏ. Đừng cố làm vừa lòng tất cả mọi người. Lại càng đừng trả giá cho sai lầm của người khác.

Được hay mất là tùy duyên. Tồn tại hay rời đi đều có lý do của nó. Ta chỉ cần trân trọng những gì đang có. Và sống thật trọn vẹn cho hiện tại.

Khi tâm thái bình thản, thời gian sẽ trở nên dịu dàng hơn. Khi lòng ta đủ rộng mở, cuộc sống sẽ tự nhiên đẹp hơn.

Không cần chạy đua với ai. Không cần phải chứng minh điều gì. Chỉ cần sống chân thành, sống đúng với nhịp của mình.

Là đã không phụ thời gian, cũng không phụ chính mình.

Chuong.vn