Có những chỗ m vừa lết vào đã thấy mình phải cúi đầu, thu mình lại như con sâu để khỏi bị giẫm chết. Có những mối quan hệ mà mở miệng nói một câu cũng phải ngoái trước ngó sau, sợ đụng chạm ai đó rồi lãnh hậu quả. Và có những môi trường buộc m phải nuốt hết cảm xúc vào bụng, giả vờ mặt dày, chỉ để được yên thân sống qua ngày.
Nhưng m ơi: đời người không phải để sống sót như con vật. Đời là để sống cho ra hồn, để được là chính mình chứ không phải đóng vai thằng hề hay con rối.
Chỗ nào bắt m phải câm nín mới tồn tại được – chỗ đó méo dành cho m. Chỗ nào khiến m phải cân nhắc từng chữ như đi trên dây – chỗ đó không đáng để m đổ cả trái tim vào. Chỗ nào ép m phải mạnh mẽ gấp đôi, gấp ba bình thường – chỗ đó chỉ toàn giả tạo, méo có bình yên thật sự đâu.
Đừng ngu mà nhầm kiên nhẫn với cam chịu. Đừng tự hào gọi sự im lặng vì sợ đau là “biết điều”. Thằng biết điều thật sự không cần phải nín nhịn để được ở lại.
Người ở đúng chỗ thì chẳng phải co rúm lại để được chấp nhận. Trái tim ở đúng nơi thì đập thoải mái, không cần kìm nén.
Rồi m sẽ ngộ ra thôi: chỗ nào bắt m nuốt nước mắt vào trong, cười gượng cho xong – chỗ đó méo có tương lai cho m đâu. Chạy ngay đi, càng sớm càng tốt.
Còn chỗ nào để m được là m, được chửi khi giận, được khóc khi buồn, được cười to khi vui – chỗ đó mới thật sự là nhà.
Đừng sợ cô đơn một lúc. Cô đơn còn hơn sống giữa đám đông mà lúc nào cũng phải đeo mặt nạ. M đã chịu đựng đủ rồi. Giờ thì đứng dậy, bước đi, tìm chỗ mà mày được thở bằng chính lá phổi của mình.
M xứng đáng được sống sướng, chứ không phải sống sót lết lết như cái bóng. Đời ngắn lắm, đừng phí thêm giây nào ở nơi không thuộc về mày.
