Ông Trời Không Bao Giờ Triệt Đường Của Ai
Có những lúc trong đời mình rơi xuống tận đáy. Đã cố hết sức, dốc hết lòng, chỉ mong ai đó chìa tay ra, dù là một bàn tay nhỏ. Mình cầu cứu người thân nhất, cầu cứu cả những người mà hồi mình còn vững, mình từng hết lòng giúp họ.
Đáp lại là im lặng. Có khi là mấy câu cay nghiệt.
Lúc đó đau lắm. Thấy cô đơn, bị bỏ rơi, bị phản bội.
Rồi một ngày mình mệt tới mức không cầu xin thêm được nữa. Mình buông. Thôi không chống với hoàn cảnh nữa, quay về với chính mình, chấp nhận cái đang xảy ra.
Lạ, đúng lúc buông đó mọi thứ mới bắt đầu khác. Mình nhận ra mấy nỗi sợ trong đầu không đáng sợ như mình tưởng. Mấy tiếng nói tiêu cực hành mình ngày đêm, hóa ra chỉ là tiếng thì thầm yếu ớt. Mình ngừng chạy trốn thì tự nó tan.
Mình bắt đầu có những khoảng tĩnh lặng cho riêng mình. Tìm thấy sức mạnh mà trước giờ không biết mình có. Mấy cánh cửa tưởng đóng chặt lại hé ra. Cơ hội mới tới bất ngờ.
Lúc này mình mới hiểu: khi nhiều việc không thuận ý mình, thì nó đang thuận ý trời. Mà trời thì không triệt đường sống của ai bao giờ. Ông trời đang thử mình, chứ không phải bỏ mình. Sau cơn mưa trời lại sáng. Mình nhất định qua được. Rồi tự khắc mình sẽ tử tế lại với chính mình.
– Thiện Minh

