Đổi Câu Hỏi, Đổi Cục Diện
Lao vào một cuộc chơi nào đó, sự nghiệp, kinh doanh, hay chuyện gì trong đời, ai mà không muốn thắng. Mình cũng từng vậy, muốn đứng trên bục lắm.
Mà thực tế nó khác giấc mơ. Thất bại mấy lần liền, kết quả không ra gì, việc dồn đống, có lúc mình chùn.
Rồi một bữa mình đổi câu hỏi trong đầu. Thay vì nhai hoài “làm sao để thắng cuộc này”, mình hỏi khác: “mình chơi cuộc này kiểu gì đây?”
Đổi có nhiêu đó thôi mà mọi thứ khác đi. Mình hết bị ám ảnh cái kết quả cuối. Mình để ý cách mình bước: chơi cho đã, chơi cho ngay thẳng, chơi mà tận hưởng từng khúc.
Rồi mấy chuyện này xảy ra. Mình bắt đầu thấy vui với cả hành trình, thắng thua gì cũng vậy. Áp lực nhẹ đi, tự nhiên nghĩ ra nhiều thứ hơn. Quan hệ với người ta cũng dễ chịu, vì mình hết coi người khác là đối thủ. Mình học được từ thất bại nhiều hơn, vì hết sợ nó. Và lạ à, mình bắt đầu thắng nhiều hơn thật, không phải vì ráng thắng, mà vì mình chơi hay hơn.
Hóa ra khi mình chơi đúng với giá trị của mình, chơi hết mình, thì kết quả ra sao mình cũng đã thắng rồi.
Bữa nào mệt vì cứ chạy theo chuyện thắng, thử hỏi lại: “mình muốn chơi cuộc này kiểu gì?” Câu trả lời sẽ đưa mình tới một phiên bản nhẹ nhõm hơn. Cái này mình nói kỹ hơn trong bài cách chơi trò chơi cuộc sống.

