Rồi một ngày bạn sẽ mất tất cả mọi thứ – Đó là SỰ THẬT

Câu hỏi 18: Con đang rất đau khổ, bởi vì vợ chồng con bất hòa, mấy tháng trước mẹ con vừa mất thì đến nay bố con không muốn sống nữa, bố con kinh doanh tại nhà và có 1 khoản nợ ngân hàng khổng lồ, với tình hình làm ăn như thế này có thể con phải bán nhà để trả nợ. Cuộc sống đối với con hiện nay như địa ngục. Con phải làm sao?
U. Ottamasara Sayadaw Thiền sư Ottamasara:
Rồi một ngày bạn sẽ mất tất cả mọi thứ: gia đình, nhà cửa, nghề nghiệp, vợ con, tài sản. Điều đó là Sự Thật không thể trốn thoát. Và điều đó chắc chắn sẽ xảy ra, không chỉ với bạn mà với tất cả mọi người. Điều này là hoàn toàn chắc chắn. Bạn cho rằng nỗi đau khổ của bạn xuất phát từ mọi người xung quanh, nhưng bản chất nỗi khổ ấy xuất phát từ việc bạn không có khả năng chấp nhận sự mất mát. Bạn càng có khả năng chấp nhận mất mát, càng có khả năng chấp nhận sự thật thì bạn sẽ càng bớt đau khổ. Đây cũng là sự thật nữa. Bạn không chấp nhận được mất mát là vì bạn nắm giữ, hiểu sai lầm rằng đó là nhà của bạn, cha mẹ, tài sản của bạn. Do có sự hiểu lầm đó nên bạn nắm giữ, điều khiển và không có khả năng chấp nhận sự thật là chúng sẽ mất.
Thật sự rằng cậu đã mất chúng ngay từ khi cậu bắt đầu “ có” chúng, vì hiểu là mình có chúng nên cậu mới mất chúng, còn hiểu được rằng chúng đến với cậu là do các điều kiện nhân duyên hội tụ thì khi không đủ điều kiện nữa nó sẽ ra đi, khi đó cậu sẽ chấp nhận được sự mất mát.
Khi kết hôn bạn cho rằng đó là vợ của mình và sở hữu được người vợ, nắm giữ được họ, khi có con bạn cũng cho rằng con của bạn và nắm giữ ý tưởng đó, cùng hiểu lầm ấy với tài sản, cha mẹ, nhà cửa, nghề nghiệp. Cho nên có thêm một vật gì, điều gì là bạn có thêm sự nắm giữ, và sự nắm giữ ấy nay trở thành thói quen của bạn. Bạn có thói quen nắm giữ chứ không có thói quen chấp nhận mất mát (chấp nhận sự thật). Từ trước tới nay bạn không mất mát nhiều nên khả năng chấp nhận mất mát rất yếu và sự nắm giữ rất mạnh mẽ, chúng được tích lũy cùng với nhau. Bạn cần xây dựng và ghi nhớ sự thật rằng mọi thứ có bản chất riêng, và bản chất tột cùng của chúng là chúng đang thay đổi và bạn sẽ phải mất chúng, hãy ghi nhớ và tạo cho mình khả năng chấp nhận điều đó. Khi bạn nghĩ rằng mình “có” bất cứ điều gì, hãy nhắc nhở và ghi nhớ sự thật đó, chúng không phải là của bạn và bạn không thể nắm giữ được chúng.
Hỏi tiếp: Con còn quá trẻ để mất tất cả những thứ đó, và mất cùng một lúc, nếu như mất từ từ và mất khi con đã già có khi con lại dễ chấp nhận hơn.
Thiền sư Ottamasara: Với người không có khả năng chấp nhận mất mát thì không có gì để mất là điều tốt nhất cho anh ta, giả sử nếu mất gia đình, mất nhà, mất nghề nghiệp thì bạn sẽ ra sao? Nếu có được bài học lớn từ điều đó, có thể đó là cơ hội cho bạn xuất gia và trở thành tu sĩ không tài sản như tôi đây, có sao đâu (cười). Đó là bạn nghĩ vậy thôi, còn sự thật chưa chắc bạn đã mất tất cả những thứ đó. Bạn còn trẻ, còn sức khỏe nên còn rất nhiều thời gian cho bạn học hỏi và rút kinh nghiệm, những gì đang xảy ra là cơ hội rất tốt cho bạn, là điều rất mừng cho bạn để có thể đối diện, xây dựng tính chấp nhận mất mát cho tương lai. Nếu bạn đã lớn tuổi và bệnh tật, bạn vẫn có thể mất những thứ kể trên nhưng khi đó sẽ còn khó khăn hơn, khó chấp nhận hơn nữa. Nếu bạn mất mát từng thứ một thì khả năng chấp nhận mất mát sẽ rất nhỏ, đây là cơ hội để bạn xây dựng khả năng chấp nhận, mất mát lớn. Đến một ngày, bạn và tôi và tất cả đều sẽ mất cùng 1 lúc, khi đó bạn có đủ mạnh mẽ để chấp nhận rồi. Điều đó là cần thiết. Bây giờ bạn còn trẻ và không phải người trẻ nào cũng có cơ hội tốt như bạn để học hỏi.
Hỏi: Vậy những điều Ngài nói giúp ích gì cho con để giải quyết tình hình hiện nay?
Thiền sư Ottamasara: Bạn không thể điều khiển được tất cả mọi người, tất cả mọi hoàn cảnh, bạn không thể làm cho sự việc, con người, niềm vui tồn tại mãi mãi nhưng bạn có thể xây dựng được cho mình khả năng chấp nhận sự thay đổi ấy. Khi có được sự chấp nhận sự thật ấy, tâm lý bạn sẽ ổn định hơn, khi đó tự bạn sẽ biết cần làm gì để thay đổi con người, hoàn cảnh xung quanh. Khi bạn biết chấp nhận mất mát thì sẽ giúp cho gia đình, người thân cũng biết chấp nhận mất mát, và khi đó có tự do, sự hiểu biết trong tâm trí của mọi người thì gia đình bạn sẽ thay đổi.
(Cảm ơn Sư Cô Hương Thiền đã thông dịch)

Đã đến lúc ngừng sống cuộc đời của người khác và bắt đầu chọn lại chính mình

Bạn biết cảm giác đó mà, đúng không? Cái cảm giác mình đang bị nhốt trong một chiếc hộp vô hình mang tên “ổn định”. Mỗi ngày 8 tiếng ngồi trước bàn làm việc, nén lại những giấc mơ dang dở chỉ vì thế giới xung quanh luôn nhắc nhở bạn rằng: “Hãy thực tế đi”. Nhưng tôi muốn hỏi bạn một câu công tâm: Thực tế đó là của ai? Khuôn khổ đó do ai đặt ra, và bạn đang chơi theo luật chơi của ai?

Sự thật là, nếu bạn đang đi làm thuê, điều đó không có nghĩa là bạn thiếu năng lực. Chỉ đơn giản là xã hội đã “lập trình” bạn theo một kịch bản có sẵn ngay từ khi bạn còn chưa biết đọc. Một lộ trình mòn lối: đi học, ra trường, thăng chức, lập gia đình, trả nợ và rồi lặng lẽ về già. Một vòng lặp vô tận khiến hàng triệu người ngoài kia đang sống mòn mà không hề hay biết họ đang đóng vai phụ trong chính cuộc đời mình.

Thế nhưng, đến một thời điểm nào đó, một “vết nứt” sẽ xuất hiện trong tâm trí bạn. Đó có thể là một buổi tối muộn nằm nhìn trần nhà trong vô định, một sáng thứ Hai mệt mỏi đến mức không muốn nhấc mình ra khỏi giường, hay khoảnh khắc bạn nhìn vào bảng lương và tự hỏi: “Chẳng lẽ cả đời mình chỉ đáng giá bấy nhiêu thôi sao?”. Đau đớn hơn cả là khi chứng kiến một đồng nghiệp bị sa thải, bạn chợt nhận ra mình thực tế chẳng có chút quyền sở hữu nào đối với tương lai của chính mình.

Đó chính là lúc The Calling – Lời Gọi xuất hiện.

Nó không phải là những câu khẩu hiệu động lực rẻ tiền dán trên tường công ty, cũng chẳng phải tiếng hét từ bên ngoài. Nó là tiếng nói thì thầm nhưng đầy uy lực từ bên trong: tiếng gọi của sự tự do, của bản năng sáng tạo đang bị kìm nén. Một phần trong bạn biết rất rõ rằng: Bạn sinh ra không phải để sống ở chế độ “sinh tồn”, mà là để “tạo dựng”. Tiền bạc không phải là ông chủ để bạn phục vụ, nó phải là dòng chảy mà bạn học cách điều khiển. Bạn không thuộc về một chiếc ghế văn phòng hay một chức danh hão huyền, bạn thuộc về cuộc đời của chính mình.

Lời gọi này có một đặc điểm kỳ lạ: Một khi bạn đã nghe thấy, bạn không bao giờ có thể giả vờ như mình chưa từng biết đến nó. Nó làm bạn bồn chồn, khó chịu và bắt đầu đặt ra những câu hỏi về một thứ gì đó lớn lao hơn đang chờ đợi phía trước.

Và đó chính là khởi đầu của hành trình Solo Founder.

Đây không phải là con đường đi tìm cách kiếm thêm vài triệu mỗi tháng hay xin tăng lương. Đây là hành trình “thoát khỏi ma trận” để lấy lại quyền sở hữu cuộc sống. Là cách bạn bắt đầu xây dựng những hệ thống riêng, những cỗ máy tự động hoạt động thầm lặng để đổi lấy sự tự do thực sự.

Những gì tôi chia sẻ tại Biznoco không phải là những mẹo vặt để bạn gia tăng thu nhập tại công ty. Đây là bản đồ để bạn tự tay xây dựng đế chế của chính mình mà không cần phải xin phép bất kỳ ai. Nếu bạn đang cảm thấy những dòng này rung động trong lồng ngực, nghĩa là lời gọi đã chọn bạn.

Đã đến lúc ngừng giả vờ, ngừng thỏa hiệp. Đã đến lúc bạn chọn lại chính mình.

Phong Thủy Nhà Ở DỄ HIỂU

“Hãy uống nước từ dòng suối nơi ngựa uống

Con ngựa chẳng bao giờ uống nước xấu đâu

Hãy đặt giường nơi chú chó nằm ngủ

Ăn trái cây có dấu vết của chú sâu

Hãy chọn nấm có côn trùng đậu lại

Hãy trồng cây nơi chuột chũi dũi đất lên

Xây nhà bạn nơi rắn nằm sưởi ấm

Đào giếng nơi loài chim tránh nắng rền

Đi ngủ và thức giấc cùng lũ chim – bạn gặt hái những ngày vàng thóc lúa

Ăn nhiều màu xanh – bạn có đôi chân và trái tim khỏe như những sinh vật rừng sâu

Bơi thường xuyên, bạn sẽ thấy mình sống trên trái đất như cá trong làn nước,

Ngắm bầu trời luôn khi có thể, suy nghĩ bạn sẽ nhẹ bẫng và trong suốt

Hãy im lặng nhiều, nói thật ít – sự tĩnh lặng sẽ đến trong tim, tâm hồn bạn an tĩnh và tràn đầy bình yên.”

(Sưu tầm)

Nguyên văn: “Drink water from the spring where horses drink. The horse will never drink bad water. Lay your bed where the cat sleeps. Eat the fruit that has been touched by a worm. Boldly pick the mushroom on which the insects sit. Plant the tree where the mole digs. Build your house where the snake sits to warm itself. Dig your fountain where the birds hide from heat. Go to sleep and wake up at the same time with the birds- you will reap all of the days golden grains. Eat more green- you will have strong legs and a resistant heart, like the beings of the forest. Swim often and you will feel on earth like the fish in the water. Look at the sky as often as possible and your thoughts wilI become light and clear. Be quiet a lot, speak little -and silence will come in your heart, and your spirit will be calm and full of peace.”

-Saint Seraphim of Sarov –

Đừng Giao Thiệp Với Người “Tâm Cơ”

Càng đi nhiều, gặp nhiều người, mới hiểu ra một điều:
những toan tính, tâm cơ rốt cuộc chỉ làm mệt chính người đang dùng nó.
Người thích bày trò thường không phải vì họ cao tay,
mà vì họ chưa đủ vững để sống đơn giản.

Người thật sự ổn, thật sự tự tin, lại rất nhẹ nhàng.
Họ nói thẳng, sống rõ, không cần vòng vo để chứng minh điều gì.
Họ không hơn thua bằng mưu mẹo,
mà bằng sự đàng hoàng và bình thản từ bên trong.

Người xưa nói không sai:
khéo quá hóa vụng, giỏi quá lại trông rất thường.
Bởi trí tuệ thật sự không ồn ào,
nó chọn con đường giản dị nhất để đi cùng người khác
– và cũng là con đường dễ thở nhất cho chính mình.

– Thiện Minh

Khi mà Ai cũng đòi Chiến Thắng

Xuyên Việt

Xuyên Việt

Có những con đường trong đời không hẳn là dành cho mình. Nhưng vì hoàn cảnh, vì trách nhiệm, vì những lựa chọn đã đưa ra, tôi vẫn phải bước vào và tiếp tục đi.

Khi đã đi rồi, có một giai đoạn tôi cũng giống như rất nhiều người khác: luôn nghĩ đến việc phải thắng, phải thành công. Phải nhanh hơn, phải giỏi hơn, phải về đích trước. Chính khát khao đó khiến cuộc chơi trở nên khắc nghiệt, cạnh tranh, dần dần chuyển sang áp lực, rồi tiêu cực lúc nào không hay.

Trên hành trình đó, tôi đã trải qua không ít tổn thương. Có lúc tôi kiệt sức, có lúc lạc hướng, có lúc thấy mình tụt lại phía sau. Tôi từng nghĩ đó là thất bại, nhưng sau này mới hiểu, phần lớn là vì tôi đang cố gắng chơi một cuộc chơi không phù hợp với nhịp sống của chính mình.

Rồi tôi chậm lại. Không phải vì bỏ cuộc, mà vì tôi muốn sống khác đi. Tôi bắt đầu bước chậm hơn, vững hơn, quan sát nhiều hơn. Tôi học cách tận hưởng giây phút hiện tại, để ý đến những điều nhỏ bé xung quanh, những khoảnh khắc trước đây tôi thường bỏ qua.

Cũng trên hành trình đó, tôi bước đi và thấy không ít người bị tổn thương. Có người kiệt sức, có người lạc hướng, có người bị bỏ lại phía sau … tôi đang thấy hình bóng của mình trước đây. Tôi còn thấy có người phải dừng cuộc chơi rất sớm.

Điều khác biệt ở đây là tôi đã thay đổi câu hỏi trong đầu. Thay vì hỏi: “Làm sao để tôi chiến thắng cuộc chơi này?”, tôi hỏi: “Tôi nên chơi cuộc chơi này như thế nào đây?”

Từ khi câu hỏi ấy thay đổi, hành trình của tôi cũng nhẹ nhàng hơn. Tôi nghị lực hơn để vượt qua những ổ gà của cuộc sống, mạnh mẽ hơn để đón nhận “vô thường”.

Và tôi nhận ra, đôi khi giá trị của cuộc sống không nằm ở việc bạn đứng ở đâu khi kết thúc, mà nằm ở cách bạn đã đi qua con đường đó như thế nào.

Bạn đang làm công việc gì, hay đi trên con đường nào?

– Thiện Minh

P/s: ảnh từ hồi xuyên Việt theo đường ven biển.

Đừng sao chép, hãy sáng tạo để được là chính mình

Khi mới bắt đầu học một điều gì đó, việc bắt chước là hoàn toàn tự nhiên. Giống như người học vẽ, sẽ chép lại tranh trong bảo tàng, hay người chơi nhạc, luyện tập theo thần tượng của mình. Bắt chước ở giai đoạn này giúp ta học kỹ năng, cảm nhận nhịp điệu và dần dần tìm ra phong cách riêng.

Nhưng khi bước sang kinh doanh và làm việc nghiêm túc, sao chép lại trở thành một cái bẫy. Chúng ta đang sống trong thời đại “copy và paste”, nơi chỉ cần vài cú nhấp chuột là có thể lấy ý tưởng, hình ảnh hay mô hình của người khác. Thấy ai đó thành công, ta dễ nghĩ rằng chỉ cần làm giống họ là sẽ đi nhanh hơn.

Thực tế thì ngược lại. Sao chép thường là con đường ngắn nhất dẫn đến thất bại. Bởi vì bạn chỉ nhìn thấy bề mặt, chứ không hiểu “vì sao họ làm như vậy?”. Bạn không thấy được những “lần thử sai”, những “quyết định khó khăn” và “cả quá trình tích lũy” phía sau thành công đó.
Khi không có sự thấu hiểu, bạn không thể phát triển lâu dài. Bạn chỉ thay đổi hình thức bên ngoài, còn phần cốt lõi thì không nắm được. Và khi hoàn cảnh thay đổi, bạn sẽ không biết phải điều chỉnh ra sao, vì bạn chưa từng thật sự hiểu vấn đề.

Một bản sao có thể trông giống bản gốc, nhưng bên trong thì rỗng không. Nó không có chiều sâu, không có bản sắc và cũng không có linh hồn. Người đi sao chép luôn ở thế bị động, luôn đi sau và hiếm khi tạo ra giá trị thật sự của riêng mình.

Nếu muốn tự hỏi mình có đang sao chép hay không, hãy nhìn vào phần quan trọng nhất. Nếu phần cốt lõi vẫn thuộc về người khác, nếu bạn chỉ làm lại những gì họ đã làm, thì bạn vẫn đang sao chép.

Hãy học hỏi từ người đi trước, hãy để mình được truyền cảm hứng. Nhưng đừng lấy con đường của họ làm con đường của bạn. Khi bạn hiểu đủ sâu và dám làm theo cách của riêng mình, lúc đó bạn mới thật sự tiến lên.

Như vậy mới thực sự xứng đáng với công sức của mình đã dành ra.

HÃY ĐẾN NƠI MÀ NĂNG LƯỢNG CỦA BẠN ĐƯỢC ĐÁP LẠI, TÔN VINH & TRÂN TRỌNG

Có những chỗ m vừa lết vào đã thấy mình phải cúi đầu, thu mình lại như con sâu để khỏi bị giẫm chết. Có những mối quan hệ mà mở miệng nói một câu cũng phải ngoái trước ngó sau, sợ đụng chạm ai đó rồi lãnh hậu quả. Và có những môi trường buộc m phải nuốt hết cảm xúc vào bụng, giả vờ mặt dày, chỉ để được yên thân sống qua ngày.

Nhưng m ơi: đời người không phải để sống sót như con vật. Đời là để sống cho ra hồn, để được là chính mình chứ không phải đóng vai thằng hề hay con rối.

Chỗ nào bắt m phải câm nín mới tồn tại được – chỗ đó méo dành cho m. Chỗ nào khiến m phải cân nhắc từng chữ như đi trên dây – chỗ đó không đáng để m đổ cả trái tim vào. Chỗ nào ép m phải mạnh mẽ gấp đôi, gấp ba bình thường – chỗ đó chỉ toàn giả tạo, méo có bình yên thật sự đâu.

Đừng ngu mà nhầm kiên nhẫn với cam chịu. Đừng tự hào gọi sự im lặng vì sợ đau là “biết điều”. Thằng biết điều thật sự không cần phải nín nhịn để được ở lại.

Người ở đúng chỗ thì chẳng phải co rúm lại để được chấp nhận. Trái tim ở đúng nơi thì đập thoải mái, không cần kìm nén.

Rồi m sẽ ngộ ra thôi: chỗ nào bắt m nuốt nước mắt vào trong, cười gượng cho xong – chỗ đó méo có tương lai cho m đâu. Chạy ngay đi, càng sớm càng tốt.

Còn chỗ nào để m được là m, được chửi khi giận, được khóc khi buồn, được cười to khi vui – chỗ đó mới thật sự là nhà.

Đừng sợ cô đơn một lúc. Cô đơn còn hơn sống giữa đám đông mà lúc nào cũng phải đeo mặt nạ. M đã chịu đựng đủ rồi. Giờ thì đứng dậy, bước đi, tìm chỗ mà mày được thở bằng chính lá phổi của mình.

M xứng đáng được sống sướng, chứ không phải sống sót lết lết như cái bóng. Đời ngắn lắm, đừng phí thêm giây nào ở nơi không thuộc về mày.

Ông Trời Không Bao Giờ Triệt Đường Của Ai

Có những lúc trong cuộc đời, ta rơi vào tận cùng khó khăn. Ta đã cố gắng hết sức, dốc hết lòng, mong một ai đó dang tay giúp đỡ, dù chỉ là một cánh tay nhỏ bé. Ta cầu cứu những người thân tình nhất và cả những người mà ngày xưa, khi ta còn vững vàng, ta đã hết lòng hỗ trợ họ.

Nhưng đáp lại chỉ là sự im lặng, thậm chí là những lời cay nghiệt.

Lúc ấy, trái tim ta đau lắm. Ta cảm thấy cô đơn, bị bỏ rơi, bị phản bội.

Rồi một ngày, ta mệt mỏi đến mức không thể cầu xin thêm nữa. Ta buông tay. Ta thôi không chống cự với hoàn cảnh nữa. Ta quay về với chính mình, chấp nhận những gì đang xảy ra.

Và chính khoảnh khắc xả ly đó, điều kỳ diệu bắt đầu xuất hiện.

Ta nhận ra những nỗi sợ hãi trong đầu mình không đáng sợ như ta tưởng. Những tiếng nói tiêu cực từng hành hạ ta ngày đêm hóa ra chỉ là tiếng thì thầm yếu ớt. Khi ta ngừng chạy trốn chúng, chúng tự tan biến.

Ta bắt đầu những thời khắc tĩnh lặng dành riêng cho bản thân. Ta tìm thấy sức mạnh mà trước đây ta không hề biết mình có. Những cánh cửa tưởng chừng đã đóng chặt lại hé mở. Những cơ hội mới đến một cách bất ngờ.

Lúc này ta mới hiểu: “khi nhiều việc không thuận theo ý mình, thì ắt đang thuận theo ý trời … mà trời thì không triệt đường sống của ai bao giờ.”

Ông trời đang thử thách ta, chứ không phải bỏ rơi ta.

Và sau cơn mưa, trời lại sáng.

Bạn nhất định sẽ vượt qua.

– Thiện Minh

Đừng “trả tiền” cho bài học của người khác

Trong hợp tác làm ăn, có một nguyên tắc rất quan trọng: đừng trả tiền để người khác đi học thay cho bạn. Thứ bạn nên trả tiền là kiến thức, kinh nghiệm và trải nghiệm đã được chứng minh, không phải những lần “thử sai” còn dang dở.

Hãy tưởng tượng bạn hợp tác với một người chưa từng kinh doanh bánh mì hoặc quán cà phê. Họ chưa hiểu thị trường, chưa va chạm thực tế, chưa từng thất bại cũng chưa từng đứng dậy. Khi đó, điều họ đang làm thực chất chỉ là… học. Và cái giá cho quá trình học đó, rất tiếc, lại do bạn bỏ tiền ra gánh.

Khi bạn xuống tiền cho một người chưa sẵn sàng, rủi ro không nằm ở việc họ dở hay giỏi, mà nằm ở chỗ bạn đang tài trợ cho sự non kinh nghiệm. Kết quả tốt có thể đến, nhưng cái giá phải trả thường rất đắt, và không phải ai cũng chịu nổi. Bạn mất tiền, nhưng họ được bài học chất lượng.

Tất nhiên, vẫn có những ngoại lệ với người thân, bạn bè. Nhưng lúc này, bạn cần thật rõ ràng với chính mình: đó là đầu tư có rủi ro cao hay đơn giản là cho đi để ủng hộ và giúp họ trưởng thành. Nếu đã cho, hãy cho với tâm thế nhẹ nhàng, không kỳ vọng, không ràng buộc.

Bởi khi bạn vừa cho tiền, vừa mong người ta “phải làm được cho mình”, thì rất dễ, chính bạn là người nếm trái đắng đầu tiên.

Hãy trân trọng tiền của mình, và cũng trân trọng hành trình học hỏi của người khác. Khi hợp tác, hãy chọn những người đã trả giá cho kinh nghiệm bằng chính nỗ lực của họ. Như vậy, bạn không chỉ bảo vệ bản thân mà còn tạo ra những mối quan hệ làm ăn bền vững, cùng nhau đi xa hơn.

Bạn xứng đáng với những đối tác thực sự mang lại giá trị, và bạn cũng có thể trở thành người như thế cho người khác trong tương lai.

Họ đang đánh giá “thấp” về Marketing

Xử lý đánh giá 1 sao

Xử lý đánh giá 1 sao

Giờ thử hỏi các nhân sự trẻ: “Em mạnh nhất ở mảng gì?”
Thì 9/10 câu trả lời là: “Marketing online”.

Nhưng hỏi tiếp:
“Nếu gặp khủng hoảng, scandal, drama … thì em xử lý thế nào?”
Là bắt đầu… ậm a ậm ờ.

Cũng khó trách.
Bởi những người thật sự có năng lực làm marketing – hiểu chiến lược, xử lý tình huống, ứng biến khi khủng hoảng xảy ra – lại không được trả thù lao xứng đáng.

Vấn đề nằm ở chỗ, nhiều doanh nghiệp đánh giá thấp marketing. Họ nghĩ marketing chỉ là truyền thông, chạy quảng cáo, làm video, đăng bài. Trong khi năng lực thật sự của người làm marketing là:

– Nhìn ra rủi ro trước khi nó bùng nổ
– Giữ vững định vị thương hiệu giữa khủng hoảng
– Quyết định nên nói gì, im lặng lúc nào
Và cứu doanh nghiệp khi mọi thứ đang cháy.

Marketing không chỉ là “làm cho người ta thấy”.
Marketing là làm cho doanh nghiệp sống sót và tăng trưởng.

P/s: Có giải pháp Phòng, Chống và Xử Lý những “Đánh Giá 1 Sao” cho mảng Hospitality.