“Trái Đắng” Khi Làm Việc Với Người “Nghèo” Mong Để Trợ Giúp Họ
Hồi mình chưa đủ giàu, đừng vội tính chuyện đi giúp người nghèo. Lúc đó cái mình cần nhất là học, là va chạm cho lớn lên. Cách nhanh nhất là làm ngược lại: tìm tới người giàu mà giúp họ.
Người giàu việc thì nhiều, cái họ thiếu là thời gian và người làm được việc, người họ tin mà giao. Mình bước vô làm với họ, họ không quan tâm mình xuất thân từ đâu. Họ chỉ hỏi một câu: mình làm được gì, mang lại giá trị gì, gỡ được vấn đề gì cho họ.
Làm tốt thì họ trả công đàng hoàng. Sòng phẳng, không cảm tính.
Ngược lại, mình mà tới giúp người nghèo là dễ ăn nghi ngờ. Không phải họ xấu bụng. Cái tư duy thiếu thốn lâu ngày làm họ lúc nào cũng sợ bị lợi dụng.
“À, mài đến để lợi dụng tao nè, mài tính kiếm chác gì từ tao nè…”
Mình từng nghèo, từng mang đúng cái suy nghĩ ích kỷ đó, nên mình hiểu rõ lắm. Chỉ tới lúc mình chịu học, chịu làm cho ra chuyện không ngừng, mình mới chui ra khỏi cái vòng đó.
Còn khi mình ở vế ngược lại, giàu hay nghèo cũng vậy, có người tới muốn cộng tác thì cứ cộng tác. Làm bằng giá trị thật, bằng sự tử tế. Cho đi đúng chỗ thì đường tự nó mở.

