Rồi một ngày bạn sẽ mất tất cả mọi thứ – Đó là SỰ THẬT

Câu hỏi 18: Con đang rất đau khổ, bởi vì vợ chồng con bất hòa, mấy tháng trước mẹ con vừa mất thì đến nay bố con không muốn sống nữa, bố con kinh doanh tại nhà và có 1 khoản nợ ngân hàng khổng lồ, với tình hình làm ăn như thế này có thể con phải bán nhà để trả nợ. Cuộc sống đối với con hiện nay như địa ngục. Con phải làm sao?
U. Ottamasara Sayadaw Thiền sư Ottamasara:
Rồi một ngày bạn sẽ mất tất cả mọi thứ: gia đình, nhà cửa, nghề nghiệp, vợ con, tài sản. Điều đó là Sự Thật không thể trốn thoát. Và điều đó chắc chắn sẽ xảy ra, không chỉ với bạn mà với tất cả mọi người. Điều này là hoàn toàn chắc chắn. Bạn cho rằng nỗi đau khổ của bạn xuất phát từ mọi người xung quanh, nhưng bản chất nỗi khổ ấy xuất phát từ việc bạn không có khả năng chấp nhận sự mất mát. Bạn càng có khả năng chấp nhận mất mát, càng có khả năng chấp nhận sự thật thì bạn sẽ càng bớt đau khổ. Đây cũng là sự thật nữa. Bạn không chấp nhận được mất mát là vì bạn nắm giữ, hiểu sai lầm rằng đó là nhà của bạn, cha mẹ, tài sản của bạn. Do có sự hiểu lầm đó nên bạn nắm giữ, điều khiển và không có khả năng chấp nhận sự thật là chúng sẽ mất.
Thật sự rằng cậu đã mất chúng ngay từ khi cậu bắt đầu “ có” chúng, vì hiểu là mình có chúng nên cậu mới mất chúng, còn hiểu được rằng chúng đến với cậu là do các điều kiện nhân duyên hội tụ thì khi không đủ điều kiện nữa nó sẽ ra đi, khi đó cậu sẽ chấp nhận được sự mất mát.
Khi kết hôn bạn cho rằng đó là vợ của mình và sở hữu được người vợ, nắm giữ được họ, khi có con bạn cũng cho rằng con của bạn và nắm giữ ý tưởng đó, cùng hiểu lầm ấy với tài sản, cha mẹ, nhà cửa, nghề nghiệp. Cho nên có thêm một vật gì, điều gì là bạn có thêm sự nắm giữ, và sự nắm giữ ấy nay trở thành thói quen của bạn. Bạn có thói quen nắm giữ chứ không có thói quen chấp nhận mất mát (chấp nhận sự thật). Từ trước tới nay bạn không mất mát nhiều nên khả năng chấp nhận mất mát rất yếu và sự nắm giữ rất mạnh mẽ, chúng được tích lũy cùng với nhau. Bạn cần xây dựng và ghi nhớ sự thật rằng mọi thứ có bản chất riêng, và bản chất tột cùng của chúng là chúng đang thay đổi và bạn sẽ phải mất chúng, hãy ghi nhớ và tạo cho mình khả năng chấp nhận điều đó. Khi bạn nghĩ rằng mình “có” bất cứ điều gì, hãy nhắc nhở và ghi nhớ sự thật đó, chúng không phải là của bạn và bạn không thể nắm giữ được chúng.
Hỏi tiếp: Con còn quá trẻ để mất tất cả những thứ đó, và mất cùng một lúc, nếu như mất từ từ và mất khi con đã già có khi con lại dễ chấp nhận hơn.
Thiền sư Ottamasara: Với người không có khả năng chấp nhận mất mát thì không có gì để mất là điều tốt nhất cho anh ta, giả sử nếu mất gia đình, mất nhà, mất nghề nghiệp thì bạn sẽ ra sao? Nếu có được bài học lớn từ điều đó, có thể đó là cơ hội cho bạn xuất gia và trở thành tu sĩ không tài sản như tôi đây, có sao đâu (cười). Đó là bạn nghĩ vậy thôi, còn sự thật chưa chắc bạn đã mất tất cả những thứ đó. Bạn còn trẻ, còn sức khỏe nên còn rất nhiều thời gian cho bạn học hỏi và rút kinh nghiệm, những gì đang xảy ra là cơ hội rất tốt cho bạn, là điều rất mừng cho bạn để có thể đối diện, xây dựng tính chấp nhận mất mát cho tương lai. Nếu bạn đã lớn tuổi và bệnh tật, bạn vẫn có thể mất những thứ kể trên nhưng khi đó sẽ còn khó khăn hơn, khó chấp nhận hơn nữa. Nếu bạn mất mát từng thứ một thì khả năng chấp nhận mất mát sẽ rất nhỏ, đây là cơ hội để bạn xây dựng khả năng chấp nhận, mất mát lớn. Đến một ngày, bạn và tôi và tất cả đều sẽ mất cùng 1 lúc, khi đó bạn có đủ mạnh mẽ để chấp nhận rồi. Điều đó là cần thiết. Bây giờ bạn còn trẻ và không phải người trẻ nào cũng có cơ hội tốt như bạn để học hỏi.
Hỏi: Vậy những điều Ngài nói giúp ích gì cho con để giải quyết tình hình hiện nay?
Thiền sư Ottamasara: Bạn không thể điều khiển được tất cả mọi người, tất cả mọi hoàn cảnh, bạn không thể làm cho sự việc, con người, niềm vui tồn tại mãi mãi nhưng bạn có thể xây dựng được cho mình khả năng chấp nhận sự thay đổi ấy. Khi có được sự chấp nhận sự thật ấy, tâm lý bạn sẽ ổn định hơn, khi đó tự bạn sẽ biết cần làm gì để thay đổi con người, hoàn cảnh xung quanh. Khi bạn biết chấp nhận mất mát thì sẽ giúp cho gia đình, người thân cũng biết chấp nhận mất mát, và khi đó có tự do, sự hiểu biết trong tâm trí của mọi người thì gia đình bạn sẽ thay đổi.
(Cảm ơn Sư Cô Hương Thiền đã thông dịch)

Khi mà Ai cũng đòi Chiến Thắng

Xuyên Việt

Xuyên Việt

Có những con đường trong đời không hẳn là dành cho mình. Nhưng vì hoàn cảnh, vì trách nhiệm, vì những lựa chọn đã đưa ra, tôi vẫn phải bước vào và tiếp tục đi.

Khi đã đi rồi, có một giai đoạn tôi cũng giống như rất nhiều người khác: luôn nghĩ đến việc phải thắng, phải thành công. Phải nhanh hơn, phải giỏi hơn, phải về đích trước. Chính khát khao đó khiến cuộc chơi trở nên khắc nghiệt, cạnh tranh, dần dần chuyển sang áp lực, rồi tiêu cực lúc nào không hay.

Trên hành trình đó, tôi đã trải qua không ít tổn thương. Có lúc tôi kiệt sức, có lúc lạc hướng, có lúc thấy mình tụt lại phía sau. Tôi từng nghĩ đó là thất bại, nhưng sau này mới hiểu, phần lớn là vì tôi đang cố gắng chơi một cuộc chơi không phù hợp với nhịp sống của chính mình.

Rồi tôi chậm lại. Không phải vì bỏ cuộc, mà vì tôi muốn sống khác đi. Tôi bắt đầu bước chậm hơn, vững hơn, quan sát nhiều hơn. Tôi học cách tận hưởng giây phút hiện tại, để ý đến những điều nhỏ bé xung quanh, những khoảnh khắc trước đây tôi thường bỏ qua.

Cũng trên hành trình đó, tôi bước đi và thấy không ít người bị tổn thương. Có người kiệt sức, có người lạc hướng, có người bị bỏ lại phía sau … tôi đang thấy hình bóng của mình trước đây. Tôi còn thấy có người phải dừng cuộc chơi rất sớm.

Điều khác biệt ở đây là tôi đã thay đổi câu hỏi trong đầu. Thay vì hỏi: “Làm sao để tôi chiến thắng cuộc chơi này?”, tôi hỏi: “Tôi nên chơi cuộc chơi này như thế nào đây?”

Từ khi câu hỏi ấy thay đổi, hành trình của tôi cũng nhẹ nhàng hơn. Tôi nghị lực hơn để vượt qua những ổ gà của cuộc sống, mạnh mẽ hơn để đón nhận “vô thường”.

Và tôi nhận ra, đôi khi giá trị của cuộc sống không nằm ở việc bạn đứng ở đâu khi kết thúc, mà nằm ở cách bạn đã đi qua con đường đó như thế nào.

Bạn đang làm công việc gì, hay đi trên con đường nào?

– Thiện Minh

P/s: ảnh từ hồi xuyên Việt theo đường ven biển.

Đừng sao chép, hãy sáng tạo để được là chính mình

Khi mới bắt đầu học một điều gì đó, việc bắt chước là hoàn toàn tự nhiên. Giống như người học vẽ, sẽ chép lại tranh trong bảo tàng, hay người chơi nhạc, luyện tập theo thần tượng của mình. Bắt chước ở giai đoạn này giúp ta học kỹ năng, cảm nhận nhịp điệu và dần dần tìm ra phong cách riêng.

Nhưng khi bước sang kinh doanh và làm việc nghiêm túc, sao chép lại trở thành một cái bẫy. Chúng ta đang sống trong thời đại “copy và paste”, nơi chỉ cần vài cú nhấp chuột là có thể lấy ý tưởng, hình ảnh hay mô hình của người khác. Thấy ai đó thành công, ta dễ nghĩ rằng chỉ cần làm giống họ là sẽ đi nhanh hơn.

Thực tế thì ngược lại. Sao chép thường là con đường ngắn nhất dẫn đến thất bại. Bởi vì bạn chỉ nhìn thấy bề mặt, chứ không hiểu “vì sao họ làm như vậy?”. Bạn không thấy được những “lần thử sai”, những “quyết định khó khăn” và “cả quá trình tích lũy” phía sau thành công đó.
Khi không có sự thấu hiểu, bạn không thể phát triển lâu dài. Bạn chỉ thay đổi hình thức bên ngoài, còn phần cốt lõi thì không nắm được. Và khi hoàn cảnh thay đổi, bạn sẽ không biết phải điều chỉnh ra sao, vì bạn chưa từng thật sự hiểu vấn đề.

Một bản sao có thể trông giống bản gốc, nhưng bên trong thì rỗng không. Nó không có chiều sâu, không có bản sắc và cũng không có linh hồn. Người đi sao chép luôn ở thế bị động, luôn đi sau và hiếm khi tạo ra giá trị thật sự của riêng mình.

Nếu muốn tự hỏi mình có đang sao chép hay không, hãy nhìn vào phần quan trọng nhất. Nếu phần cốt lõi vẫn thuộc về người khác, nếu bạn chỉ làm lại những gì họ đã làm, thì bạn vẫn đang sao chép.

Hãy học hỏi từ người đi trước, hãy để mình được truyền cảm hứng. Nhưng đừng lấy con đường của họ làm con đường của bạn. Khi bạn hiểu đủ sâu và dám làm theo cách của riêng mình, lúc đó bạn mới thật sự tiến lên.

Như vậy mới thực sự xứng đáng với công sức của mình đã dành ra.

Cách chơi “trò chơi cuộc sống”

Hồi nhỏ, tôi rất thích chơi Cờ Tỷ Phú. Có những lúc xây được cả dãy khách sạn, tiền đầy trong tay, đang mải mê đếm tài sản và cười nói với bạn bè thì mẹ gọi về. Tôi năn nỉ, khóc lóc xin chơi thêm một chút nữa thôi, nhưng mẹ vẫn dứt khoát: phải về ngay. Trò chơi kết thúc trong sự tiếc nuối, bàn cờ bị gấp lại khi cuộc vui đang lên cao.

Lớn lên rồi, tôi mới chợt nhận ra cuộc đời cũng giống hệt như vậy. Ai rồi cũng có lúc mải mê tích góp, dành cả đời để gom tiền bạc, danh vọng và những thứ mình cho là quan trọng. Nhưng đến một thời điểm nào đó, Diêm Vương gọi, phải ngưng và đi ngay, không kịp nói thêm điều gì.

Cuộc sống là thế, khi bản nhạc đang hay nhất thì buổi tiệc cũng đã đến lúc phải tàn. Vì vậy, đừng chỉ mải mê đếm những gì mình có, hãy học cách sống trọn vẹn và tận hưởng từng khoảnh khắc khi ta vẫn còn đang được chơi game của chính mình.

Đổi Câu Hỏi, Đổi Cục Diện

Khi lao vào một cuộc chơi – dù là sự nghiệp, kinh doanh, hay bất kỳ thử thách nào trong cuộc sống – ai trong chúng ta cũng khao khát chiến thắng. Tôi cũng từng như vậy, cháy bỏng với mong muốn đứng trên bục vinh quang.

Thế nhưng thực tế thường khắc nghhiệt hơn giấc mơ. Thất bại liên tiếp, kết quả không như ý, và những vấn đề chồng chất khiến tôi từng chùn bước.

Rồi một ngày, tôi quyết định thay đổi câu hỏi trong đầu mình.

Thay vì day dứt mãi: “Làm sao để thắng cuộc chơi này?”

Tôi hỏi bản thân một câu khác, nhẹ nhàng mà sâu sắc hơn: “Tôi chơi cuộc chơi này như thế nào đây?”

Chỉ một sự chuyển dịch nhỏ trong tư duy ấy đã mở ra cả một chân trời mới.

Mọi thứ bắt đầu thay đổi.

Tôi không còn bị ám ảnh bởi kết quả cuối cùng nữa. Thay vào đó, tôi tập trung vào cách mình bước đi: chơi với sự đam mê, chơi với sự chính trực, chơi với lòng tận hưởng từng khoảnh khắc.

Và điều kỳ diệu đã xảy ra:

– Tôi bắt đầu tận hưởng hành trình, dù thắng hay thua.

– Áp lực giảm đi, sự sáng tạo tăng lên gấp bội.

– Những mối quan hệ đẹp đẽ hơn, vì tôi không còn xem người khác là đối thủ mà là đồng hành.

– Tôi học được nhiều hơn từ thất bại, vì không còn sợ chúng nữa.

– Niềm vui nội tại lớn dần, thay vì chỉ chờ đợi phần thưởng bên ngoài.

– Và điều tích cực là… tôi bắt đầu thắng nhiều hơn, không phải vì cố gắng thắng, mà vì tôi đã chơi hay hơn, trọn vẹn hơn.

Hóa ra, khi bạn chơi đẹp, chơi hết mình, chơi đúng với giá trị của bản thân – thì dù kết quả ra sao, bạn vẫn là người chiến thắng thực sự.

Hôm nay, nếu bạn đang mệt mỏi vì mãi chạy theo chiến thắng, hãy thử hỏi lại chính mình:

“Tôi muốn chơi cuộc chơi này như thế nào?”

Câu trả lời sẽ dẫn bạn đến một phiên bản tự do hơn, mạnh mẽ hơn, và hạnh phúc hơn của chính mình.

#DauTu #KinhDoanh

“Trái Đắng” Khi Làm Việc Với Người “Nghèo” Mong Để Trợ Giúp Họ

Khi bạn chưa đủ giàu, đừng vội nghĩ đến việc đi giúp người nghèo. Lúc này, điều bạn cần nhất là học hỏi, va chạm và lớn lên. Cách nhanh nhất để làm điều đó là bắt đầu bằng việc: tìm đến và giúp người giàu.

Người giàu họ có rất nhiều công việc, thứ họ thiếu là thời gian và những người làm được việc, những người mà họ tin tưởng giao phó. Khi bạn bước vào mối quan hệ với họ, họ không quan tâm bạn xuất phát từ đâu. Điều họ muốn rất đơn giản: bạn làm được gì, mang lại giá trị gì và giải quyết được vấn đề gì cho họ.

Nếu bạn làm tốt, họ sẵn sàng trả công xứng đáng. Rõ ràng, sòng phẳng và không cảm tính.

Ngược lại, khi bạn muốn giúp người nghèo, bạn rất dễ vấp phải sự nghi ngờ từ họ. Không phải vì họ xấu tính, mà vì tư duy thiếu thốn lâu nay khiến họ luôn sợ bị lợi dụng.

– “À, mài đến để lợi dụng tao nè, mài tính kiếm chác gì từ tao nè …”

Tôi đã từng là người nghèo, từng mang suy nghĩ ích kỷ như vậy, nên tôi hiểu rất rõ.

Chỉ khi tôi học tập, phát triển bản thân không ngừng, tôi mới thoát ra được vòng tư duy đó.

Và khi bạn ở vị trí ngược lại, dù bạn đang giàu hay nghèo, khi có người tới muốn cộng tác cùng bạn, hãy nhớ một điều: hãy cứ cộng tác, hãy làm việc bằng giá trị thật, bằng sự chân thành và tinh thần cho đi.

Khi bạn cho đi đúng cách, con đường của bạn sẽ tự mở ra.

Đừng để ý vào “thế giới thực”

Mỗi khi bạn hào hứng chia sẻ một ý tưởng mới, rất có thể bạn sẽ nghe câu này:

“Không làm được đâu.”

Người ta hay gọi đó là “thế giới thực”.

Nhưng cái gọi là thế giới thực ấy thường rất buồn tẻ. Ở đó, những điều mới mẻ luôn bị nghi ngờ. Những cách làm khác lạ bị xem là viển vông. Chỉ những gì quen thuộc, đã từng tồn tại từ lâu mới được chấp nhận, dù đôi khi chúng kém hiệu quả hoặc đầy thiếu sót.

Nếu để ý kỹ, bạn sẽ thấy nhiều người sống trong “thế giới thực” ấy không hẳn là thực tế, mà là mệt mỏi. Họ không tin mọi thứ có thể tốt hơn. Họ cho rằng xã hội chưa sẵn sàng thay đổi, rằng con người không thể khác đi. Và sâu bên trong, họ đã quen với việc từ bỏ.

Điều đáng buồn hơn là họ không chỉ từ bỏ cho riêng mình. Họ muốn bạn cũng từ bỏ theo. Khi bạn đầy hy vọng, họ sẽ nói bạn mơ mộng. Khi bạn muốn tiến lên, họ bảo bạn đang lãng phí thời gian. Không phải vì họ biết chắc bạn sai, mà vì họ sợ bạn đúng.

Đừng tin họ!

Thế giới đó có thể là thật với họ, nhưng điều đó không có nghĩa bạn phải sống trong thế giới ấy.

Rất nhiều điều người ta từng cho là “không thể” đã xảy ra. Có những nhóm nhỏ làm việc cùng nhau dù ở xa nhau hàng ngàn cây số. Có những sản phẩm đến với hàng triệu người mà không cần đội ngũ bán hàng rầm rộ hay quảng cáo ồn ào. Có những người sẵn sàng chia sẻ cách họ thành công, và chính điều đó lại giúp họ đi xa hơn.

Những điều ấy không phù hợp với “thế giới thực” mà người ta hay viện dẫn. Nhưng chúng vẫn tồn tại, vẫn phát triển, và vẫn tạo ra giá trị.
Thực ra, “thế giới thực” không phải là một nơi chốn. Nó là một cái cớ.

Cái cớ để không thử.
Cái cớ để không thay đổi.
Cái cớ để ở yên trong vùng an toàn.

Và điều quan trọng nhất bạn cần nhớ là: “cái cớ đó không liên quan gì đến bạn.”

Bạn không cần phải sống theo giới hạn của người khác.
Bạn chỉ cần đủ can đảm để tin rằng thế giới có thể rộng hơn những gì họ nói.

Làm chủ tình huống xấu – hay để khủng hoảng cuốn bạn đi?

Trong truyền thông, điều khiến một sự việc nhỏ trở thành khủng hoảng lớn hiếm khi nằm ở bản thân sai lầm. Nó thường bắt đầu từ sự im lặng. Khi những câu hỏi xuất hiện mà không có lời giải thích rõ ràng, khoảng trống thông tin sẽ nhanh chóng bị lấp đầy bằng suy đoán, nghi ngờ và cảm xúc tiêu cực. Và một khi cảm xúc đã dẫn dắt câu chuyện, lý trí gần như không còn chỗ đứng.

Nhiều người tin rằng chỉ cần “chờ cho mọi chuyện lắng xuống” thì sóng gió sẽ qua. Nhưng trong thời đại mạng xã hội, im lặng không làm sự việc biến mất. Ngược lại, nó khiến người khác nói thay bạn. Và những người nói thay ấy không có trách nhiệm phải chính xác, càng không có nghĩa vụ phải công bằng. Khi bạn không chủ động kể câu chuyện của mình, bạn đã trao quyền kiểm soát nó cho đám đông.

Có một thực tế khó chấp nhận nhưng cần phải thừa nhận: không ai đòi hỏi bạn hoàn hảo. Công chúng đủ trưởng thành để hiểu rằng sai sót là điều không thể tránh khỏi. Thứ họ không chấp nhận là cảm giác bị coi thường, bị né tránh, hoặc bị đối xử bằng những lời giải thích nửa vời. Che giấu thông tin không giúp bạn an toàn hơn. Nó chỉ làm xói mòn niềm tin nhanh hơn, sâu hơn, và khó cứu vãn hơn.

Cùng một sự cố, nhưng cách phản ứng khác nhau sẽ dẫn đến những kết cục hoàn toàn khác. Có những tổ chức chậm xuất hiện, đẩy trách nhiệm đi vòng quanh, tránh né những câu hỏi trực diện. Họ hy vọng thời gian sẽ xóa nhòa mọi thứ. Nhưng kết quả thường là sự phẫn nộ kéo dài và hình ảnh bị tổn hại nghiêm trọng. Ngược lại, cũng có những nơi chọn cách đối diện ngay từ đầu. Người đứng đầu xuất hiện, nói rõ những gì đã xảy ra, thừa nhận phần trách nhiệm của mình và cam kết xử lý đến cùng. Không phải vì họ không sai, mà vì họ đủ bản lĩnh để không trốn tránh.

Trong khủng hoảng, thông điệp không thể đến từ một ai đó “được cử ra nói thay”. Công chúng luôn muốn nghe trực tiếp từ người chịu trách nhiệm cao nhất. Sự xuất hiện ấy không chỉ để trả lời câu hỏi, mà để cho thấy thái độ. Chậm một nhịp là mất thế chủ động. Nói vòng vo là tự đẩy mình vào thế bị nghi ngờ. Và chọn cách “không bình luận” thường chỉ được hiểu theo một nghĩa duy nhất: có điều gì đó đang bị giấu đi.

Xin lỗi, nếu xuất phát từ sự chân thành, không bao giờ làm bạn yếu đi. Ngược lại, nó cho thấy bạn hiểu vấn đề, tôn trọng những người bị ảnh hưởng và sẵn sàng sửa sai. Nhưng lời xin lỗi chỉ có giá trị khi đi kèm hành động cụ thể, nhất quán và có thể kiểm chứng. Công chúng không tin vào tuyên bố. Họ tin vào những gì được làm đi làm lại.

Khủng hoảng không xuất hiện để hỏi bạn có sẵn sàng hay không. Nó đến bất ngờ và buộc bạn phải lựa chọn: trốn tránh hay đối diện, che giấu hay minh bạch. Trong truyền thông, người kiểm soát được câu chuyện sẽ kiểm soát được niềm tin. Và niềm tin, một khi đã mất, sẽ không thể mua lại bằng bất kỳ chiến dịch quảng cáo nào, dù tốn kém đến đâu.

Nếu đã có sai sót, điều tốt nhất bạn có thể làm không phải là hy vọng nó bị lãng quên, mà là nói ra trước khi bị phơi bày. Bởi giữa một người dám thừa nhận và một người bị vạch trần, công chúng luôn dành sự tôn trọng cho người đầu tiên.

– Chuong.vn